Thứ Hai, 8 tháng 7, 2019

HÁT VỚI SÔNG HỒNG


HÁT VỚI SÔNG HỒNG


Rằng đây đỏ mãi phù sa
Rằng đây dòng máu ông cha nối liền
Một ngày mấy chuyến triều lên
Ngược xuôi tình nghĩa bao miền đò đưa
Lần nào qua đấy hay chưa ?
Khuya trăng Ái Mộ chiều mưa Hạc Trì
Hà Tuyên sáo trúc giăng bè
Giọng ai rừng núi những gì sắt son
Thác Bà điện gọi đầu non
Lâng lâng sông suối nghe ròn câu ca
Chờ nhau Vũ Ẻn, Bình Ca
Đêm kia động gió đêm qua dồn chèo
Mình đi ta cũng đi theo
Thơ ngâm ông Kiệt cờ reo họ Trần
Cầm tay rồi lại tay cầm
Nao nao sóng cuốn mây vần còn kia
Nỗi niềm gửi những thôi đê
Cầu phao ụ súng đi về bao năm
Phải duyên một lối nên chằm
Dưa đông bữa mẹ khăn rằn quà anh
Thùng thùng trống nổi Mê Linh
Khoang đầy gạch bát xây thành Thăng Long
Bồ Đề bến chợ đang đông
Mua trang báo mới in dòng Bình Ngô
Bóng đâu nghiêng nón Tây Hồ
Mùa vào Hội Trận sang đò Chương Dương
Hàm Quan, Tây Kết, Tuần Vương
Một con sông đỏ mười chương diệt thù
“Gì hơn Độc lập Tự do”
Chữ thiêng lời Bác càng tô nét vàng
Ơi Lô Giang ! Ơi Đà Giang !
Lại đi đất nước đại đoàn ra quân
Lại đi hồ biển xa ngân
Rạch Gầm điệp khúc dư âm Bạch Đằng…

                                                 Bùi Hạnh Cẩn


Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2019

CÓ VÀ KHÔNG

Nguyễn Văn Phượng đến Câu lạc bộ Nghệ Ngữ
CÓ VÀ KHÔNG
Thơ: Nguyễn Văn Phượng
Buồn thay vì một chữ "Tiền"
Làm cho mọi việc đảo điên, quay cuồng:
Có tiền: chuyện khó thành suôn
Không tiền: dù có cúi luồn chẳng xong.
Có tiền: bè bạn ngóng trông
Không tiền: thì nhớ... đừng hòng gặp ai!
Có tiền: nói một hiểu hai
Không tiền: nói mãi, đủ bài... ai nghe?
Có tiền: lắm kẻ chở che
Không tiền: nằm ở vỉa hè... ai thương?
Có tiền: nhiều kẻ vấn vương
Không tiền: ai cũng chán chường, miệt khinh.
Có tiền: nói bậy vẫn tin
Không tiền: nói thật kẻ nhìn, người ngơ.
Có tiền: cuộc sống như mơ
Không tiền: nào được một giờ vui chơi?
Có tiền: kẻ đón người mời
Không tiền: nào được một lời hỏi han!
Có tiền: xấu được nể nang
Không tiền: ngay thật, đàng hoàng bị chê!
Có tiền: kẻ đắm, người mê
Không tiền: chỉ có... tràn trề nỗi đau!
Có tiền: tình nghĩa đổi trao
Không tiền: thì chớ khát khao ân tình!
Có tiền: ai cũng tôn vinh
Không tiền: nhận lấy miệt khinh người đời.
Có tiền: nhiều kẻ đến chơi
Không tiền: dù có thỉnh mời... ai đi?
Ai ơi! Xin hãy khắc ghi:
Cuộc đời là thế... cái chi cũng "Tiền"./.