Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

Những Bài Thơ Viết Về Cha Hay Nhất

ĐỌC  Ở ĐÂY

Thơ viết tặng cha

XEM VÀ NGHE   Ở ĐÂY

NGƯỜI MẸ LẪN

ĐỌC   Ở ĐÂY

Chửi Mất Gà

ĐỌC  Ở ĐÂY

Hình ảnh Tuy Hòa, Phú Yên Trước 1975 (I)

XEM  Ở ĐÂY

Hình ảnh Tuy Hòa, Phú Yên Trước 1975 (II)

XEM   Ở ĐÂY

Kho ảnh vô giá về Việt Nam đầu thế kỷ 20 tại Viện Bảo Tàng Albert Kahn - TẠP CHÍ VIỆT NAM Podcast

XEM  Ở ĐÂY

Vietnam

XEM  TẠI ĐÂY

Kho ảnh vô giá về Việt Nam đầu thế kỷ 20 tại Viện Bảo Tàng Albert Kahn

XEM  Ở ĐÂY

Việt Nam Hình Ảnh Xưa

XEM  TẠI ĐÂY

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

Xao xuyến với "nữ hoàng phim 19+" hot nhất Hàn Quốc

XEM  TẠI ĐÂY

20 địa điểm ăn vặt ngon nức tiếng ở Hà Nội Read more: http://forum.vietdesigner.net/threads/20-dia-diem-an-vat-ngon-nuc-tieng-o-ha-noi.42638/#ixzz4FoMbgNnQ

XEM   TẠI ĐÂY

Hàng quán Sài Gòn xưa.

XEM  Ở ĐÂY

Chuyện tình Puskin

Chuyện tình Puskin - Natalia : Những điều chưa biết .

Những năm đầu tiên trong cuộc sống gia đình của Puskin trôi qua như một giấc mộng. Công bằng mà nói, Natalia quả thực là đệ nhất mỹ nhân hồi ấy. Tất cả những hoạ phẩm từ thời đấy cho đến hôm nay đều có thể khiến chúng ta phải trầm trồ trước nhan sắc của Natalia.


“Giá có thể bàn tay liều lĩnh
Ngực tròn vuốt nhẹ cuồng si...
Ảo mộng cả, làm sao ta dám
Bước chân vào vực biển ngầu mê… “

Năm 1983, mới 14 tuổi, cậu học trò trung học Aleksandr Puskin đã viết như thế tặng cô nghệ sĩ nông nô Natalia trong nhà hát tại gia của bá tước Tolstoi ở Hoàng Thôn. Cậu bé rất nhiều tối ngồi xem kịch và mãi không dám chìa nhưng ngón tay run rẩy ra chạm vào váy cô nữ diễn viên yêu kiều.

Trở về phòng nội trú trong trường trung học, “giản đơn như phòng tu sĩ”, Puskin đã bị chìm đắm vào nỗi khao khát thèm không thỏa mỹ nhân ngực tròn. Suốt đời, đại thi hào Nga vẫn coi hình mẫu lý tưởng của phái đẹp là những người con gái có bộ ngực tròn căng và đôi bàn chân nhỏ nhắn.

Cuộc đời thật lạ lùng, 15 năm sau bài thơ gần như đầu tay trên, Puskin, lúc này đã đủ kinh nghiệm sống để lập gia đình, bất ngờ trong một đêm dạ hội mùa đông gặp một thiếu nữ 16 tuổi, cũng mang cái tên giống cô nông nô nghệ sĩ từng ám ảnh anh suốt buổi thiếu thời. Đó là Natalia Gontsarova, sinh đúng một ngày sau trận đánh Borodino lừng danh: ngày 28/8/1812.

Cô gái dáng người thanh mảnh, cao ráo, ngực tròn căng sự sống. Lớn lên ở trang trại nông thôn, trong không khí trong lành, Natalia đã trở thành một biểu tượng tuyệt vời cho nhan sắc Nga tràn trề sự sống. Puskin cảm thấy mình như bị sét đánh và ngay lập tức tìm cách để cầu hôn. Một công việc đã không dễ dàng gì vì mẹ của Natalia mãi không chịu gật đầu với nhà thơ, danh tiếng nhưng không phải một quý ông nhiều phần giàu có.

Theo bà, Natalia lúc đó còn quá trẻ, cô là út trong số 3 người con gái của bà. Hơn nữa một cô gái như thế hoàn toàn có thể đợi một vị hôn phu quyền quý hơn là một thi sĩ. Thêm vào đó, bà cũng không muốn gả con gái khi gia đình chưa tích góp được tiền sắm của hồi môn cho cô.

Cầu hôn một lần không xong. Puskin lại đi cầu hôn thêm lần nữa và không ngần ngại đặt luôn trang trại mà cha dành cho anh để đưa tiền cho bà nhạc tương lai để mua sắm của hồi môn cho con gái.

Việc này rất hiếm xảy ra ở nước Nga Sa hoàng, vì làm như thế Puskin đã đặt tất cả tương lai của mình vào cuộc hôn nhân này: Anh không thể hình dung được cuộc sống vợ chồng mà lại không có Natalia Gontsarova!... “Hoặc em sẽ cưới tôi, hoặc tôi sẽ không bao giờ lấy vợ!” - Puskin đã viết cho vị hôn phu tương lai như vậy.

“Yêu như lao xuống dòng nước xoáy” (thơ Hồng Thanh Quang) như vậy, ai mà cản được, mặc dù lễ ăn hỏi diễn ra ngày 6/4/1830 nhưng phải tới ngày 18/2/1831, hôn lễ mới được cử hành.

Những năm đầu tiên trong cuộc sống gia đình của Puskin trôi qua như một giấc mộng. Công bằng mà nói, Natalia quả thực là đệ nhất mỹ nhân hồi ấy. Tất cả nhưng hoạ phẩm từ thời đấy cho đến hôm nay đều có thể khiến chúng ta phải trầm trồ trước nhan sắc của Natalia: Những đường nét thanh tú cổ điển của khuôn mặt, đôi mắt hơi xếch cực kỳ ăn ý với vòng eo tuyệt mỹ.

Có những chứng minh về đôi vai hoàn hảo và chiều cao của Natalia: Cô cao hơn mức trung bình ngay cả với đàn ông thời đó. Puskin dĩ nhiên là thấp hơn vợ mình. Nhưng là một thi sĩ đầy tự tin, anh không hề mặc cảm về chuyện này mà trái lại, có phần thích thú với cảnh tương phản đó.



Thực ra, làm chồng của một mỹ nhân như Natalia không bao giờ là việc hoàn toàn dễ chịu, phải đối mặt với quá nhiều ghen tỵ và nhưng mưu toan tước đoạt dù chỉ tạm thời, rất kín đáo. Cho tới ngày hôm nay vẫn giữ được một tờ tạp chí chép tay có cái tên "Momus", xuất hiện năm 1831. Đó là tờ tạp chí của một số sinh viên Đại học tổng hợp Moskva, trong đó có một người mê Natalia Gontsarova. Một sinh viên đã chép vào đó bài thơ về cô và Puskin một tháng rưỡi trước khi nhà thơ làm đám cưới :

“Nàng bỏ tôi đi theo kẻ khác,
Kẻ khác ghì chặt nàng vào ngực.
Ôi dĩ vãng làm sao về lại,
Trả cho tôi hạnh phúc tàn phai!
Không, không thể! Trời ơi! Trời hỡi!
Số phận nàng không gắn cùng tôi.
Kẻ khác ở trên giường hôn lễ
Tháo ngực tròn khỏi nhưng hồ nghi.
Và trong phút tràn trề vui sướng
Đôi tay trần nàng sẽ ghì mê
Trong náo nức và trong rát bỏng
Nàng gọi tên kẻ khác cuồng si.
Tôi là chi? tôi chỉ là tro bụi,
Chẳng bao giờ nàng sẽ cùng tôi…"

Như người khác đã nói, lắm khi rất ngẫu nhiên thôi, hoan lạc của người này là sự đau đớn tái tê lòng của người khác. Là một thi sĩ, Puskin hiểu điều đó nhưng rõ ràng anh không bao giờ tình nguyện trao niềm hạnh phúc mà anh cho là duy nhất của anh cho những kẻ si mê vợ ạnh.

Làm vợ Puskin chỉ được vài năm, Natalia trở thành mẹ của bốn đứa con. Gần như năm nào cô cũng có mang. Tuy nhiên, không vì thế mà thân hình tuyệt mỹ của cô bị ảnh hưởng đáng kể (Natalia không trực tiếp cho con bú mà nhờ các vú em nuôi hộ bằng sữa của họ).

Và bởi vậy các trang phục dạ hội vẫn lộng lẫy hiện diện trên người Natalia một cách ổn thoả và vẫn làm cho những nam nhi sáng giá nhất trong giới quý tộc Nga phải rung động. Năm 1831, bá tước Vladimir Sollogub ghi lại ấn tượng của mình khi đến chơi nhà Puskin trong một ngày cuối thu đầu đông: “Cha tôi đưa tôi tới chơi nhà Puskin – nhà thơ sống trong một ngôi nhà khiêm nhường; chủ nhân ông đi vắng nên tiếp chúng tôi là người vợ mỹ nhân của nhà thơ.

Tôi đã nhìn trong đời mình vô số phụ nữ đẹp, có nhưng người còn rạng ngời hơn cả vợ Puskin, nhưng tôi chưa bao giờ thấy ai kết hợp được trong mình sự hoàn mỹ của nhưng nét mặt cổ điển với thân hình như thế…

Vóc dáng cao ráo, eo thon không thể nào tưởng tượng được, vai rộng và ngực căng tròn, mái đầu bé bỏng của nàng như bông hoa huệ trên cành, chuyển động ngoạn mục và duyên dáng trên cái cổ thon dài; tôi chưa bao giờ được nhìn thấy một dáng người hoàn mỹ đến thế. Rồi cả làn da, đôi mắt, hàm răng, đôi tai nữa...

Đúng, đó thực sự là một người phụ nữ đẹp và không ngẫu nhiên mà tất cả các mỹ nhân khác đều trở nên mờ nhạt đi mỗi khi nàng xuất hiện”.


Thậm chí cả nhưng thượng khách từ Châu Âu sang cũng ngạc nhiên vui sướng. Mùa thu năm 1833, F. Lans, một quý ông người Đức vừa sang Nga và được dịp trông thấy vợ của nhà thơ Nga, đã viết: ”Bất thình lình, tôi sẽ không bao giờ quên cảnh này, một người phụ nữ bước vào, thanh mảnh như cây cọ. Nàng gợi cho tôi nhớ đến pho tượng mỹ nữ trong Viện bảo tàng Louvre”.


Nhưng bức ký hoạ mà Puskin đã từng vẽ vợ mình còn lưu giữ cho đến ngày hôm nay cũng cho thấy, nhà thơ luôn luôn chú trọng tô đậm thân hình cao ráo và bộ ngực tròn căng của vợ mình.

Cũng bá tước V. Sollogub viết về tình yêu dành cho vợ Puskin: “Tôi ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy đã phải lòng nàng. Cũng cần phải nói rằng ở Saint Petersburg hồi ấy, gần như không có một chàng trai nào lại không thầm yêu trộm nhớ vợ Puskin. Nhan sắc rạng rỡ của nàng nằm bên cạnh cái họ thi nhân là cho tất cả quay cuồng chóng mặt. Tôi biết rất nhiều chàng trai tự tin rằng họ đã phải lòng vợ Puskin nhưng không chỉ không hề quen nàng mà thậm chí còn chưa nhìn thấy nàng bao giờ…”. Đã có những chàng trai vì mê Natalia mà viết cả cuốn tiểu thuyết về mối tình và cuộc hôn nhân của nàng và Puskin.

Không chỉ những chàng trai mà ngay cả các trưởng lão cũng thầm yêu trộm nhớ vợ Puskin. Thí dụ công tước N. B. Yusypov. Vị trọng thần này luôn háo hức ca tụng nhan sắc của Natalia. Thậm chí ngay cả các cậu thiếu niên cũng không ít người phải lòng nàng. Bản thân Sa hoàng Nikolai Đệ nhất cũng không hoàn toàn dửng dưng trước Natalia. Theo lời kể của chính Puskin, Sa hoàng đã như một cậu sĩ quan trẻ tán tỉnh vợ anh, sáng ra cố tình đi qua tư gia của nhà thơ để tối đến, trong dạ hội, láu lỉnh hỏi tại sao nàng lại không đóng rèm cửa như thế…

Trong thời Puskin sống, những chuyện phải lòng như thế cũng không phải là chuyện gì ghê gớm trong giới thượng lưu. Puskin không ghen với nhưng người hâm mộ vợ mình khi mọi chuyện chỉ là “kính nhi viễn chi”. Bản thân nhà thơ, như mọi khi nhà thơ ở mọi thời và mọi nơi, có lẽ cũng không phải người “chay tịnh” gì. (tuyệt đại đa số những bài thơ tình hay nhất của anh đều được viết từ nguồn cảm hứng xuất hiện nhờ những mỹ nhân không phải vợ anh).

Puskin còn có phần cảm thấy thích thú khi người vợ trẻ nhưng đã có 4 đứa con của mình vẫn được sùng tín đến thế. Trong một lá thư gửi Natalia, Puskin viết: “Hãy cứ mãi thanh xuân, vì em còn trẻ và chỉ vì vì em tuyệt mỹ!... Anh yêu tâm hồn của em còn hơn gương mặt của em… “.

Mọi chuyện chỉ trở nên rối rắm khi xuất hiện Dantes. Những cử chỉ sùng tín của Dantes đối với Natalia công khai và khiêu khích tới mức, là một trang nam nhi đích thực, Puskin đã không thể không gọi anh chàng này ra đấu súng. Và kết cục cuộc đấu súng đó hầu như tất cả đều rõ: Puskin trúng đạn và qua đời ngày 10/2/1837, sau 6 năm làm chồng Natalia. Khi đó, đại thi hào nước Nga mới 38 tuổi và vợ anh ở tuổi 24. Trước khi diễn ra cuộc đấu súng định mệnh đó, Puskin đã viết di chúc, trong đó cho phép vợ mình chỉ phải để tang trong hai năm, rồi sau đó có thể đi bước nữa, nhưng phải lấy một người đàn ông tốt làm chồng.


Trở thành bà goá phụ ở lứa tuổi quá trẻ trung như vậy, lại với bốn đứa con nhỏ, cô con gái lớn nhất mới 5 tuổi, còn cô con gái út mới được 8 tháng tuổi, Natalia chắc hẳn phải mất rất nhiều tâm lực mới nuôi nấng các con mình trưởng thành (khi đó, ở nước Nga Sa hoàng, tỷ lệ trẻ chết yểu cực kỳ cao!). Trong suốt 7 năm liền sau khi Puskin mất, Natalia vẫn kiên trì ở vậy mặc dù không ít người sáng giá tới cầu hôn với điều kiện sẽ đưa 4 đứa con của Puskin đi học ở các đường công.

Natalia đã tuyên bố: “Những ai mà cảm thấy các con của tôi là gánh nặng thì người ấy không thể là chồng tôi được!”.

Mãi tới năm 1844, tới cầu hôn Natalia là một vị tướng đầy từ tâm, P.P. Lanskoi: Ông không chỉ muốn làm chồng Natalia mà còn sẵn sàng giữ vai trò người cha đối với 4 người con của nàng và Puskin. Natalia đã có thêm với vị tướng Lanskoi 3 cô con gái nữa. Cả 7 người con đều rất kính yêu mẹ mình và trong bức thư gửi bà, tướng Lanskoi có lần đã gọi bà là “nữ giám đốc trại trẻ”…

Tới cuối những năm 1840, Natalia dần dà trở nên gầy yếu. Thậm chí bà còn hút thuốc lá nữa. Măc cảm tội lỗi trước cái chết “bất đắc kỳ tử” của đại văn hào khiến bà không thể yên ổn sống. Những đứa con không còn thấy mẹ mình vui vẻ nữa cho đến cuối đời bà! Natalia đã từ giã cõi trần vào tháng 11/1863, ở tuổi 51.



Read more: http://forum.vietdesigner.net/threads/tho-tinh-puskin.23622/#ixzz4FoKWOnVk

Cám ơn đời

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Cho tôi thêm ngày nữa để yêu thương (KAHLIL GIBRAN )

Mừng hạnh phúc của em

Mừng hạnh phúc của em

Tác giả:
Thể loại thơ: 
Thời kỳ thơ: 
Nội dung thơ: 
Bài thơ này tôi viết tặng riêng em
Mong muốn lắm sẽ là hay nhất
Biết đâu đấy có những điều đánh mất
Để suốt đời không nhớ nổi tên nhau.
Xin một lời tiếc nuối cho em
Vì ngày mai em thuộc về người khác
Thời con gái vô tình em giẫm đạp
Bỏ sau lưng lay lắt tháng năm thừa.
Tôi cứ tưởng em thế nào cơ
Hóa ra cũng giống nhiều người con gái khác
Không trách em đâu chỉ thầm thương tiếc
Những tháng năm đẹp nhất của đời người.
Có những điều chưa kịp nói với em
Nhưng giờ đây đã trở thành vô nghĩa
Những câu thơ ngày xưa em thích
Biết bây giờ còn đọc hay không ?.
Và ngày mai em bước theo chồng
Hạnh phúc ấy đã kĩ càng chọn lựa
Tôi chẳng thể nói gì hơn được nữa
Thầm nguyện cầu cho hạnh phúc của em.

TÂM SỰ CÙNG EM - NGƯỜI THỨ BA

TÂM SỰ CÙNG EM - NGƯỜI THỨ BA

Tác giả:
Thể loại thơ: 
Thời kỳ thơ: 
Nội dung thơ: 
TÂM SỰ CÙNG EM - NGƯỜI THỨ BA
Em biết không xưa chị cũng như em
Cũng môi son tóc dài và da trắng
Nở nụ cười rạng ngời đầy hoa nắng
Cũng dỗi hờn và nũng nịu bên anh
À... ngày xưa dáng chị cũng mỏng manh
Có lẽ giống như em bây giờ vậy
Nên cũng được anh nâng niu thế ấy
Nguyện một lòng thề sống chết bên nhau
Thời gian rồi cũng thấm thoát trôi mau
Chị và anh cùng sẻ chia ngọt đắng
Hai con thơ lớn lên trong êm ấm
Vì gia đình chị quên cả bản thân
Có đôi khi chị cũng thấy phân vân
Khi muốn chọn cho mình màu áo mới
Nhưng lại thôi ... biết sao không em hỡi?
Chị nhủ lòng ... ừ... dành để cho anh...
Rồi những lần muốn dạo phố loanh quanh
Nhưng chợt nghĩ bữa cơm chiều chưa vẹn
Nên đành thôi bỏ qua những cuộc hẹn
Trở về nhà cho trọn chữ công dung
Đã bao lâu sống dưới mái nhà chung
Tránh làm sao được lúc hờn khi giận
Rồi thời gian làm mắt nâu da sạm
Vóc dáng giờ cũng chẳng được như xưa
Nên bây giờ em mắt liếc môi đưa
Làm sao anh không xiêu lòng em nhỉ
Nhưng em ơi có khi nào em nghĩ
Nghĩa vợ chồng làm sao dễ rã tan
Còn nếu mà anh rũ bỏ tào khang
Đến với em thì em nên nghĩ lại
Nhan sắc ư... rồi sẽ không tồn tại
Anh lại nhìn về Cô khác xinh hơn
Cứ xem như là chị đến van lơn
Chẳng phải chị đây là người ích kỷ
Nhưng từ khi em cướp đi chồng chị
Chị lo là em sẽ khổ về sau
Nên đành rằng thôi em hãy mau mau
Nhắc với anh ... hai con anh đang đợi
Trong giấc mơ con gọi thầm... cha hỡi
Cha đâu rồi... con chờ mãi vòng tay?!
Hương Ngọc Lan

NÓI VỚI CON

NÓI VỚI CON

Tác giả:
Thể loại thơ: 
Thời kỳ thơ: 
Nội dung thơ: 
Khi thấy con cười
Ba rưng rưng hàng nước mắt
Hạnh phúc!
Một niềm vui khó tả
Chỉ có Ba mới biết
Ba thương con nhường nào
Nếu con muốn hái sao
Ba hỏi thăm chú Cuội
Nếu con thích rong ruổi
Ba làm ngựa đường dài
Nếu con thích mây bay
Ba trèo lên đỉnh núi
Con đi trong đêm tối
Ba ánh trăng rọi đường
Nếu con muốn yêu thương
Ba vỗ về ru giấc
Những khi nào con khóc
Ba an ủi dỗ dành
Đến khi con trưởng thành
Ba vẫn yêu như thế
Ba yêu con và Mẹ
Hơn mọi thứ trên đời
Lớn rộng hơn biển khơi
Ngọt lành như dòng suối.

KHỔ THỜI XƯA (Song thất lục bát)

KHỔ THỜI XƯA (Song thất lục bát)

Tác giả:
Thể loại thơ: 
Thời kỳ thơ: 
Nội dung thơ: 
ĐÓI THỜI XƯA
(Song Thất Lục Bát)
Tác giả : Vũ Hồng Quân
Bao người mẹ đời xưa đói khổ.
Những cuộc tình dang dở tìm nhau.
Đúng thời Phong Kiến đã lâu.
Đem vào nỗi nhớ in sâu trong đời.
Con một tá không rời cha mẹ.
Còng xác nuôi từ bé nên khôn.
Bữa cơm rau muối sinh tồn.
Lúc thì độn sắn lúc còn độ khoai.
Bao nhiêu bận nương hoài thất bát.
Bấy nhiêu lần cầm bát đi xoay.
Ngược xuôi chẳng có cho vay.
Cả nhà nhịn đói lăn quay ra thềm.
Tiếng trẻ khóc ngàn năm vẫn nhớ.
Mấy đứa còm đã lỡ biệt hơi.
Già đây lại khóc thương người.
Thương cha thương mẹ chẳng nguôi trong lòng !
25.03.2014 THƠ HỒNG QUÂN
Bài họa
KHỔ THỜI XƯA
Đêm trăng tỏ ngồi nghe mẹ kể
Thưở ngày xưa khổ lắm con ơi
Ngày thời lưng nắng trần phơi
Đêm về chẳng được nghỉ ngơi còn vì
Lo giã thóc không thì mai hết
Rạng còn đi ngồi bếch ngoài đồng
Trời chiều gió lạnh mênh mông
Mà chưa về kịp sợ trông nội già
Lầm lũi thế rau cà qua bữa
Trẻ thơ còn bậm sửa chẳng ngưng
Mồ hôi ướt đẫm giọt rưng
Lau khô bé ẳm trong lòng mừng vui
Giờ nghĩ lại bùi ngùi trong dạ
Ngày xưa thời khổ lạ làm sao
Dẫu đang sống ở thời nào
Hãy trân trọng quý thuở thời mẹ cha !
27.03.2014 Bích Hà Bùi

KHÓC DƯƠNG KHUÊ

Khóc Dương Khuê

Tác giả:
Thể loại thơ: 
Thời kỳ thơ: 
Nội dung thơ: 
Bác Dương thôi đã thôi rồi,
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta.
Nhớ từ thuở đăng khoa[1] ngày trước,
Vẫn sớm hôm tôi bác cùng nhau;
Kính yêu từ trước đến sau,
Trong khi gặp gỡ khác đâu duyên trời?
Cũng có lúc chơi nơi dặm khách,
Tiếng suối nghe róc rách lưng đèo;
Có khi tầng gác cheo leo,
Thú vui con hát lựa chiều cầm xoang;
Cũng có lúc rượu ngon cùng nhắp,
Chén quỳnh tương ăm ắp bầu xuân,
Có khi bàn soạn câu văn,
Biết bao đông bích, điển phần[2] trước sau,
Buổi dương cửu[3] cùng nhau hoạn nạn,
Phận đấu thăng[4] chẳng dám tham trời;
Bác già, tôi cũng già rồi,
Biết thôi, thôi thế thì thôi mới là!
Muốn đi lại tuổi già thêm nhác,
Trước ba năm gặp bác một lần;
Cầm tay hỏi hết xa gần,
Mừng rằng bác vẫn tinh thần chưa can,
Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác,
Tôi lại đau trước bác mấy ngày;
Làm sao bác vội về ngay,
Chợt nghe, tôi bỗng chân tay rụng rời.
Ai chẳng biết chán đời là phải,
Vội vàng sao đã mải lên tiên;
Rượu ngon không có bạn hiền,
Không mua không phải không tiền không mua.
Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,
Viết đưa ai, ai biết mà đưa;
Giường kia treo những hững hờ[5],
Đàn kia gẩy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn[6].
Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở,
Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương;
Tuổi già hạt lệ như sương,
Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan!
Chú thích:
  1. 1. Đi thi đỗ
  2. 2. Đọc sách, tra cứu
  3. 3. Ý nói thời gian nan
  4. 4. Cái đấu, cái thăng, đơ

THƠ XƯA VÀ NAY CỦA ANH BỘ ĐỘI CỤ HỒ

dinhkhanhhungbk's picture
Ngày đăng: 23/06/2014 | 05:22
Giới thiệu:
Kính chào diễn đàn.
Ông ngoại cháu năm nay đã 90 tuổi, có tập thơ muốn gửi tặng Thi đàn nhưng vì tuổi cao,sức yếu nên nhờ cháu gửi tặng hộj. Rất mong Thi đàn hướng dẫn cụ thể cháu làm thế nào để dành tặng cả tập thơ này. Tập thơ gồm 228 bài thơ sáng tác trong thời kì kháng chiến chống Pháp và cả thời kì đổi mới.
Sau đây là trích lời mở đầu:
"Trong đời người ta có bao kỉ niệm vui, buồn, nhưng khi mất đi còn để lại những gì cho con cháu sau này và lưu truyền mãi mãi mới thật quý vô cùng. Riêng phần tôi, có một kỷ niệm nho nhỏ là những vần thơ từ trẻ đến già...
Văn thơ là món ăn tinh thần. Nó có thể cổ vũ, khích lệ con người vươn tới đỉnh cao hoặc ra sức chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, yêu thiên nhiên, quê hương Đất nước, có hoài bão và làm chủ bản thân, làm chủ Đất nước. v.v...
Thí dụ bài thơ " NAM QUỐC SƠN HÀ" từ hơn ngàn năm trước của Lý Thường Kiệt đề trên vách đá như một bài hịch cho muôn dân đất Việt Nam ta mọi thời đại - hãy giữu lấy non sông gấm vóc:
"Nam quốc sơn hà Nam Đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịc lỗ lai sâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư."
hoặc như bài thơ "SỐNG VÀ CHẾT":
"Sống là phải hiến mình cho Tổ quốc
Phải dâng mình cho Đất nước non sông
Phải nghiến răng trước cảnh thư hùng
Phải uất ức trước máu hồng hoen ố
Sống là phải có giang sơn quốc tịch
Phải sôi lòng trước giọt lệ quốc vong.
Khi muôn dân máu đỏ dòng sông
Sống và chết vì non sông xã hội
Sợ chết nhưng đố ai thoát chết
Tính mạng chung của cái kiếp làm người
Chỉ một lầm vài chỉ một lần thôi
Ai cũng chết mà đố ai thoát khỏi
Nhưng khi chết có muôn vàn đường lối
Chết thế nào cho khỏ tủi ô danh
Chết ốm đau là cái chết thường tình
Già mà chết ấy là người phải chết
Chết vì tình ôi đốn đời mạt kiếp
Chết vì ăn là cái chết ươn hèn
Chết vì dân vì nước tại trận tiền
Ôi! cái chết thiêng liêng và cao cả
Chết một giây mà tiếng để muôn đời
và đời đời sử sách phải ghi danh
Chết như thế phải nghiêng mình mến phục./".
Thơ là thế đó! Thơ có hồn. Thơ đưa con người ta bay bổng diêu kì, hoặc trào phúng chết giễu, chửi đổng bọn tham quan vô lại, hoặc ca ngợi thời đại chế độ..
Tôi có rất nhiều bài thơ sáng tác trong thời kì kháng chiến chống Pháp, nhưng không biết chép bài nào trước bài nào sau, thôi thì cứ lúc nào nhớ được bài nào là chép bài ấy để lại cho con cháu sau này làm kỉ niệm."

Tuyển tập những bài thơ tình hay nhất của Puskin

ĐỌC  TẠI ĐÂY

Tuyển tập những bài thơ tình hay nhất của Puskin

ĐỌC  Ở ĐÂY

Loạt bài về sự lừa đảo của VTV và PV Lê Bình

XEM   TẠI ĐÂY

[Funland] Ảnh về cuộc chiến tranh Việt-Trung

XEM   TẠI ĐÂY

Giải mã sự thành công của Israel và người Do Thái

ĐỌC  Ở ĐÂY

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

Chùm ảnh: 'Đời thường' của lính Mỹ ở miền Nam Việt Nam 1969

XEM  TẠI ĐÂY

[Funland] Ảnh về cuộc chiến tranh bảo vệ BGPB 1979

XEM  TẠI ĐÂY

Nghịch lý chiến tranh: Mỹ giúp Việt Nam mở đường Trường Sơn

ĐỌC   TẠI ĐÂY

Nghe bài hát "Không" nổi tiếng ở nước ngoài của Nguyễn Ánh 9

XEM NGHE    Ở ĐÂY

Chiến tranh 1979 dưới con mắt một viên tướng TQ

XEM   TẠI ĐÂY

Campuchia - chuyện chưa kể về Ủy ban khởi nghĩa Đông bắc

MỜI ĐỌC  Ở ĐÂY

Đừng để xảy ra hậu quả mới uống thuốc chống đột qụy

XEM  TẠI ĐÂY

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Đúng là khó tin! Chồng em khỏi hẳn bệnh gout lâu năm chỉ bằng loại rau rẻ tiền này

XEM Ở ĐÂY

Tại sao Việt Nam không bị đồng hóa sau 1.000 năm Bắc thuộc?

XEM  Ở ĐÂY

Cận cảnh biệt thự khủng của nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh Võ Kim Cự

XEM  Ở ĐÂY

Nhận diện nhóm lợi ích "bán nước, hại dân”

ĐỌC  TẠI ĐÂY

VAFI tiếp tục điểm "tử huyệt" Bộ Công Thương

ĐỌC  Ở ĐÂY

Đại biểu Nguyễn Sỹ Cương nêu thủ phạm gây ra các vấn đề bức xúc trong xã hội

XEM  Ở ĐÂY

ĐBQH Nguyễn Thị Nguyệt Hường nhập tịch Malta để làm gì?

ĐỌC   Ở ĐÂY

Bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường lợi dụng tư cách ĐBQH để lũng đoạn kinh tế, cướp đất của dân?

XEM   TẠI ĐÂY

Nguyễn Thị Nguyệt Hường: Bà Nghị mua quan chức, cấu kết Trung Quốc, bóp cổ doanh nghiệp, chiếm đất của dân, hút máu ngân hàng!

ĐỌC   TẠI ĐÂY

Nữ đại gia Nguyệt Hường sở hữu khối tài sản khủng ra sao?

ĐOC  TẠI ĐÂY

Tan hoang giấc mơ ô tô Việt Vinaxuki

ĐỌC  TẠI ĐÂY

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Nghi vấn thất thoát thu phí cao tốc Pháp Vân - Cầu Giẽ hoàn toàn có cơ sở

 XEM  TẠI ĐÂY

Vì đồng tiền cho bản thân, họ đã quên đi lợi ích quốc gia, dân tộc

ĐỌC  Ở ĐÂY

Liên ngành tư pháp là gì mà quyền lực khiếp thế?

ĐỌC   TẠI ĐÂY


TẠI ĐÂY

Tại sao nhà thầu Trung Quốc dễ làm ăn gian dối ở Việt Nam?

ĐỌC   TẠI ĐÂY

"Thường vụ tỉnh ủy Thanh Hóa cũng không thể to hơn pháp luật"

XEM   Ở ĐÂY

Vì đồng tiền cho bản thân, họ đã quên đi lợi ích quốc gia, dân tộc

ĐỌC  TẠI ĐÂY

Học giả Carl Thayer: Hun Sen nên im lặng, Campuchia cần dừng quấy rối ASEAN

ĐỌC  TẠI ĐÂY

Dân không nuôi nổi 8 ông Phó giám đốc Sở

ĐỌC   Ở ĐÂY

Tôi hối hận khi để mất chồng vì gan nhiễm mỡ

XEM  TẠI ĐÂY

Những điều bạn cần biết về phình động mạch chủ

XEM  TẠI ĐÂY

Những dấu hiệu "tố cáo" bệnh tim

ĐỌC  TẠI ĐÂY

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

Sự trùng hợp kì lạ giữa Abraham Lincoln và John.F.Kenedy Xem thêm bài viết: http://www.tinchieu.com/su-trung-hop-ki-la-giua-abraham-lincoln-va-johnfkenedy-1845.html

XEM  Ở ĐÂY

LƯƠNG Y NGUYỄN QUÝ THANH

Đứt mạch máu não, đã đóng quan tài, đột nhiên sống dậy nhờ thìa thuốc thời Lê

Thứ bảy, 02/07/2016, 08:13 AM 

(VTC News) - Người dân xóm Phúc Lộc (xã Cao Ngạn, TP. Thái Nguyên), đồn ông Nông Viết Chương là người giời, bởi ông bị tai biến, đứt vỡ hết mạch máu não, bị bệnh viện trả về, đã đóng quan tài, bỗng nhiên sống dậy.

Nhà ông Chương ở trong con ngõ sâu trên quả đồi thấp, trong khu dân cư nghèo ngoại ô TP. Thái Nguyên. Ông Chương năm nay 57 tuổi, khuôn mặt khắc khổ, già nua của người có cuộc sống vất vả, lại mắc trọng bệnh.
Khi tôi đến, ông đang lúi húi dưới bếp nấu nướng. Ông pha trà mời khách, rồi ra quả đồi sau nhà gọi vợ về. Vợ ông là bà Nguyễn Thị Tình. Căn nhà nhỏ, chỉ có hai vợ chồng sinh sống. Con cái trưởng thành, lấy vợ lấy chồng ở riêng cả.

Vợ chồng ông Nông Viết Chương

Nhắc lại chuyện cũ, bà Tình bảo: “Lương y Nguyễn Quý Thanh đúng là Bồ Tát. Cô ấy là người sinh ra chồng tôi lần thứ 2”.
Theo lời bà Tình, trưa hôm đó, ông Chương kêu mệt, rồi lên giường nằm. Một mình bà ra đồng. Lát sau, thấy con gái chạy ra gọi bà về. Về nhà, thấy bà hàng xóm đang đánh gió bằng đậu Lào cho chồng bà. 4 giờ chiều ông Chương càng mệt hơn. Bà định đưa chồng đi viện, nhưng bà hàng xóm bảo, nếu đã đánh gió bằng đậu Lào, mà đưa ra ngoài, là chết ngay, nên lại chần chừ.
Đêm ấy, ông Chương càng mệt hơn, ngủ li bì. Đến 5 giờ sáng, thấy sức khỏe ông Chương kiệt quệ, bà Tình quyết định đưa ông đi viện. 7g30 thì ông Chương vào Bệnh viện đa khoa Thái Nguyên. Bác sĩ đo huyết áp, bảo quá cao.
Lúc đó, cơ thể co giật, tay chân co quắp, miệng phì ra bọt. Bác sĩ chiếu chụp xong, thì thông báo bị tai biến nặng lắm, máu đầy trong não. Bác sĩ bảo: “90% là chết. Ý chị thế nào?”. Bà Tình khóc lóc: “Mong bác sĩ cứu cho, dù tôi có phải bán nhà bán cửa”.

Ông Nông Viết Chương

Lát sau, một bác sĩ khác lại ra bảo: “Đứt hết mạch máu não rồi, cứu sao được nữa”. Khi đó, bác sĩ chèn miếng nhựa vào miệng, nhưng ông Chương cắn nát, máu trào ra đầy miệng, mũi, tai. Bác sĩ ở Bệnh viện Thái Nguyên điện thoại xuống Bệnh viện Việt Đức, rồi thông báo: “Còn ít hy vọng lắm. Xuống Việt Đức mổ thì mất khoảng 150 triệu, nhưng chỉ có 1% hy vọng sống”.
Bàn đi tính lại, mọi người nhận thấy, nếu ông Chương có 1% sống, thì cũng sống thực vật, nên quyết định đưa về, để ông được chết tại nhà. Bệnh viện cho một xe và bình ô xi, cùng 1 y tá đi theo để đưa ông Chương về. Đưa ông Chương về nhà, cô y tá và lái xe gửi lại 1 phong bì, coi như tiền phúng viếng.
Khoảng 1 giờ chiều, ông Chương vẫn thoi thóp thở, bụng chướng phình như cái trống. Hàm cứng đến nỗi cắn miếng nhựa mà không ai kéo ra nổi. Họ hàng đã kéo về đông đủ, hàng xóm sang ngồi kín sân. Rạp đã dựng. Người được phân công đi mua quan tài, người đi đặt kèn trống, mua vải liệm, khăn tang.
Ông thông gia bấm giờ, bảo 5 giờ chiều là giờ đẹp, sẽ rút ống thở để ông Chương đi nhẹ nhàng. Ông Học, người hàng sang, kéo bà Tình ra bảo: “Tôi biết cô Thanh chữa bệnh tai biến hay lắm, thử gọi xem được không”.

Lương y Nguyễn Quý Thanh - người có bài thuốc chữa tai biến thần kỳ

Con gái bà Tình liền gọi điện thoại. Khi đó, lương y Nguyễn Quý Thanh đang trên đường từ nhà máy bào chế thuốc dưới Thái Bình lên. Sau khi hỏi han tình hình, lương y Thanh yêu cầu dùng kim chọc vào 10 đầu ngón tay và 2 dái tai, rồi nặn ra một giọt máu tươi.
Bài liên quan
Mọi người chọc đủ 12 điểm, thì được 5 điểm nặn ra được máu. Chỉ cần nặn đầu ngón tay hoặc dái tai vẫn ra máu tươi, thì vẫn có cơ may cứu được, nên qua điện thoại, lương y Thanh yêu cầu mọi người không được rút ống thở.
Vừa đến Thái Nguyên, chị Thanh về thẳng nhà ông Chương. Vừa gặp, vợ ông Chương đã khóc tu tu: “Gia đình xác định anh ấy không qua được, nên đã chuẩn bị hậu sự hết rồi. Nhưng còn nước còn tát, chị xem có cách nào cứu chồng em với, còn cứu không được thì là số phận rồi”.
Lương y Thanh mang thuốc đến lúc 5 giờ chiều, nhưng miệng ông Chương đã cứng lại, không cạy ra được để đổ thuốc. Chị vời một thanh niên cao to, bấm vào huyệt cự cốt ở cổ, thì miệng há ra. Chị pha 1 thìa canh thuốc cao đặc với 1 thìa nước, rồi đổ vào miệng ông Chương.
Đổ thuốc xong, chị Thanh dặn mọi người, cứ 2 tiếng thì đổ thuốc một lần, đến 5 giờ sáng mà còn sống thì gọi chị để thông báo kết quả. 7 giờ tối đổ thuốc, rồi 9 giờ tối lại thêm một thìa nữa vào miệng ông Chương.
Lúc chiều, mắt ông Chương trợn ngược, nhưng lúc 9 giờ đêm thì mắt nhắm lại, tay cử động được, không co quắp nữa. 11 giờ đêm thì ông tự nhấc tay đặt lên bụng. 1 giờ sáng thì co được chân.
Đến 4h30 phút sáng thì ông mở mắt nhìn lên mái nhà. 5 giờ sáng, bỗng nhiên ông Chương bật dậy, ngồi chồm hỗm trên giường, mặt mũi ngáo ngơ. Nhiều người sợ quá, tưởng ma nhập xác liền bỏ chạy. Ông Chương kêu: “Đói quá, có gì cho tôi ăn không?”.
Trong nhà không có gì, tìm mãi thấy gói cháo dinh dưỡng của cháu nội. Nấu bát cháo, mang lên, còn nóng giãy, chẳng kịp chờ nguội, ông Chương đưa lên miệng húp một hơi hết sạch, rồi lại đòi ăn tiếp. Còn mỗi gói cháo nữa, mọi người nấu tiếp cho ông ăn.
Đúng lúc đó, con gái gọi điện cho chị Thanh thông báo kết quả và bảo ông Chương đang giãy đạp đòi đi lại. Chị Thanh bảo mọi người phải trói lại, bởi đang tai biến, nếu đi lại, dẫm chân xuống đất sẽ dễ bị “đoạn căn”, không thể cứu được nữa.
Bài liên quan
Lúc đó, mọi người đồn ầm lên rằng, tổ tiên thương xót, cho ông Chương tỉnh lại ăn no rồi mới chết, để không thành con ma đói. Ai cũng tin rằng, sau thời khắc tỉnh táo thì sẽ chết. Chồng ăn hai gói cháo không đủ no, nên sáng sớm, bà Tình ra chợ mua đồ ăn.
Lúc 5h30 sáng, ra chợ, mua miếng thịt, mọi người cứ hỏi “Ông ấy đi rồi hả? Mua thịt về cúng hả?”. Sáng hôm đó, ông Chương ăn thịt, nhai cơm ngon lành. Ăn xong, thì lại lăn ra nằm liệt, bất tỉnh. Ông Chương sống thực vật trên giường. Bà Tình và con cái phải bón cho ăn, thay rửa ngay trên giường.
Vài hôm sau, lương y Thanh gọi điện, bà Tình khóc lóc: “Chồng em liệt rồi chị ạ. Sống như thế này thì chẳng bằng chết. Anh ấy bất động rồi, tay chân lủng lẳng như thừa”. Chị Thanh bảo tiếp tục cho uống thuốc, đảm bảo sẽ có hiệu quả.
Uống thuốc đều đặn, 20 ngày sau, ông Chương chuyển biến tốt hẳn. Vợ con xốc nách dựng dậy, dìu ông tập đi. Khi đó, dù hai chân và tay run run và yếu nhưng vẫn đứng được một lát.
24 ngày sau, kể từ hôm bị tai biến, bỗng dưng ông Chương ngồi dậy, lững thững đi ra nhà vệ sinh đại tiện, khiến cả nhà ngỡ ngàng.
24 ngày sau, kể từ hôm bị tai biến, bỗng dưng ông Chương ngồi dậy, lững thững đi ra nhà vệ sinh đại tiện, khiến cả nhà ngỡ ngàng.
Mấy hôm sau nữa, lương y Thanh lên nhà ông Chương kiểm tra, thấy ông đi vo gạo nấu cơm, nhưng không đổ nước, biết là trí tuệ chưa hồi phục hoàn toàn, nên thuyết phục bà Tình tiếp tục cho ông uống thuốc. Thêm một tháng uống thuốc nữa, thì não hồi phục tương đối.
Uống khoảng 5 tháng, thì thể lực đã trở lại bình thường, trí não hoàn toàn sáng suốt. Ông Chương đã ra đồng cày cuốc như mọi người, không có dấu hiệu gì của tai biến. Điều kỳ lạ nữa, là khi uống thuốc An cung của lương y Nguyễn Quý Thanh, mấy chục khối u da mọc rải rác khắp người ông như những quả sung cứ tự dưng vỡ ra, toàn mủ trắng.
Ông Chương vén áo, quần cho tôi xem nhiều vết lõm ở bề mặt da, dấu vết của những khối u đã bị vỡ. Sau vụ cứu ông Chương từ cõi chết trở về, có đến gần chục người quanh xóm của ông bị tai biến được lương y Nguyễn Quý Thanh cứu mạng kịp thời...
Lương y Nguyễn Quý Thanh, giám đốc Trung tâm y học cổ truyền Việt Thanh, là người thừa kế bài thuốc An cung trị tai biến của Thái y Nguyễn Quý Thành, ông tổ đời thứ 7 của chị.
Bài thuốc được cụ Nguyễn Thuần, cụ tổ 10 đời trước, sử dụng để cứu Tổng trấn Bắc Kinh và hoàng hậu, nên được giữ lại trong triều. Chết, được phong Cố Thái y, ban chữ Quý.
Cụ Nguyễn Quý Thuần sinh ra Thái y Nguyễn Quý Khuê. Cụ Khuê đã dùng bài thuốc An cung cứu Thái tử.
Bài liên quan
Cụ Khuê sinh được hai thầy lang nổi tiếng, là Nguyễn Quý Thành và Nguyễn Quý Sáu. Cụ Thành là Thái y triều Lê và cụ Sáu là Trưởng nội y. Cụ Sáu lập ra chi ở Đông Anh, làm thuốc rất nổi tiếng. Cụ Thành lập ra chi ở Bắc Giang. Tuy nhiên, con cháu cụ Thành chỉ lác đác có người làm thuốc, không có ai nổi bật.
Lương y Nguyễn Quý Thanh sinh năm 1956, ở làng Mai Đình, nơi ông tổ Quý Thành 7 đời trước về sinh cư, đã khôi phục lại bài thuốc trị tai biến mạch máu não, tắc mạch máu, hoại tử tứ chi do tắc mạch, cứu sống và cứu thoát khỏi cảnh sống thực vật cho cả ngàn người trên khắp cả nước.
Một số trường hợp tiêu biểu:
+ Lý Văn Ba, sinh viên năm thứ 2 Đại học Nông lâm Thái Nguyên, quê ở Phủ Thông (Bắc Kạn), đi xe máy lao vào cột điện, chấn thương sọ não. Nằm ở Bệnh viện Thái Nguyên một thời gian, thì bệnh viện chuyển xuống Việt Đức để mổ não. Tuy nhiên, gia đình còn chần chừ, vì không có tiền. Thấy nhà Ba nghèo quá, nên chị tặng chai thuốc An cung trúc hoàn. Ba uống thuốc đều, không phải mổ nữa, và thời gian ngắn sau thì nhập học bình thường.
+ Ông Lý Quý Sông, cán bộ Sở Giáo dục Đào tạo Thái Nguyên, xóm Gò Cao (Hóa Thượng, Đồng Hỷ, Thái Nguyên), bị huyết áp cao, đi xe đạp, ngã gãy xương khớp háng. Đi viện điều trị mãi, rồi bệnh viện trả về. Một chân của ông Sông đã hoại tử, sưng gấp đôi, nhiều chỗ đen sì, rỉ nước màu vàng.
Chị Thanh cho uống thuốc, ngày đầu tiên ông Sông đã thấy dễ chịu. 7 ngày sau thì nói chuyện được. 1 tháng sau ngồi dậy được và 3 tháng sau thì tập đi và trở lại cuộc sống bình thường.
+ Ông Nguyễn Văn Dần, Chủ tịch HĐQT Công ty Xây dựng Thái Nguyên, là anh trai một vị lãnh đạo cấp cao của Sở Y tế Thái Nguyên bị tai biến rất nặng. Điều trị ở Việt Đức 1 tuần, thì gia đình gọi chị Thanh báo anh Dần quá yếu, tiểu tiện cả ra máu tươi, liệt nửa người.
Chị Thanh bảo khi nào bệnh viện chào thua, thì đưa anh Dần về. Không còn cách nào khác, gia đình đưa anh Dần về nhà. Lúc chị Thanh đến nhà, người đàn ông to béo khi xưa chỉ còn 30kg. Uống thuốc An cung trúc hoàn, ông Dần đi tiểu vẫn ra máu, nhưng máu ít dần, chỉ hơi có chút màu hồng.
Thời gian sau thì nước tiểu không lẫn máu. Vài ngày sau thì ngồi dậy, rồi tập đi. Giờ thì ông Dần khỏe hơn cả hồi chưa bị tai biến, vì uống thuốc rất đều đặn.
+ Ông Trịnh Thúc Nghi, 68 tuổi, số nhà 27, ngõ 101, Thanh Nhàn, Hà Nội, chuyên viên cao cấp thuộc Liên hiệp Khoa học kỹ thuật Việt Nam, bị tai biến tới 4 lần, huyết áp rất cao. Con trai ông là Giám đốc Trung tâm chăm sóc sức khỏe y tế cộng đồng, đã đưa bố sang Mỹ để mổ.
Các bác sĩ đã tiến hành mổ, nhưng khâu lại, vì các mạch máu bị đông. Chị Thanh cho uống An cung trúc hoàn. Uống thuốc đều đặn, 2 tháng sau ông Nghi đi lại dễ dàng, giọng nói được cải thiện rõ, chứ không méo mó như trước nữa.
Giờ ông đi lại, ăn ngủ bình thường, minh mẫn hơn xưa.
Sau 20 năm nghiên chữa bệnh, lương y Nguyễn Quý Thanh đã điều trị thành công cho hàng ngàn người bị bệnh tai biến, hoại tử các chi bằng bài thuốc An cung thiên hoàn.
Sở Y tế Thái Nguyên đã cấp phép cho lưu hành bài thuốc gia truyền của dòng họ Nguyễn Quý. Hiện, lương y Nguyễn Quý Thanh đang hoàn thiện hồ sơ, để Bộ Y tế cấp phép lưu hành rộng rãi toàn quốc, đưa vào hiệu thuốc, bệnh viện, để cứu được nhiều người hơn.
Lương y Nguyễn Quý Thanh đã sản xuất hàng loạt dưới dạng thuốc gia truyền, nhằm giảm giá thành, để nhiều người tiếp cận được thuốc.
Theo lương y Nguyễn Quý Thanh, mỗi viên thuốc An cung ngưu hoàng hoàn của Đồng Nhân Đường (Trung Quốc) giá 3 triệu đồng, nhưng lọ cao thuốc có hàm lượng hoạt chất tương đương 7-10 viên thuốc An cung ngưu hoàng hoàn, chỉ có giá 2 triệu đồng. Công ty Cổ phần Dược thảo Fansipan cùng lương y Quý Thanh đưa công nghệ hiện đại vào chiết xuất, sản xuất số lượng lớn, nên giá thành giảm thêm rất nhiều, chỉ còn 1,5 triệu đồng/lọ, dùng từ 7 đến 10 ngày cho điều trị và dùng 20 ngày đến 1 tháng cho người có nguy cơ tai biến cao để phòng bệnh. Bệnh nhân có thể liên hệ địa chỉ sau để được tư vấn và lấy thuốc: Số 12 ngõ 8, Phố Bùi Ngọc Dương (phường Bạch Mai, Q. Hai Bà Trưng), số ĐT: 0915.330535 - 0979.184263 - 04.32151903.
Phong Bình