Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018

THAM GIA THẢO LUẬN VỚI QUỐC HỘI BẰNG THƠ

ĐỌC  TẠI ĐÂY

TẤT CẢ TRÊN VAI NGƯỜI LÍNH

XEM  Ở ĐÂY

Phùng Chí Kiên, cha con Võ Đại tướng, và Phan Thị Bích Hằng (tư liệu)

ĐỌC  TẠI ĐÂY

Một kí sự về thác Bản Giốc, tháng 5 năm 2018

XEM  Ở ĐÂY

ĐÀO TẤN BẰNG - KẺ DU CÔN NGỒI GHẾ CHÁNH VĂN PHÒNG THÀNH UỶ ĐÀ NẴNG ! (Phần 1)

30/05/2018

Nhóm thái tử : trường hợp Nguyễn Xuân Anh ở Đà Nẵng (cập nhật từ tháng 5/2018)

"Tại ĐH 12 của Đảng, tháng 1/2016, Nguyễn Xuân Anh trở thành Uỷ viên TW chính thức. Ngay sau đó, ngày 02/3/2016, Xuân Anh ký quyết định đưa Đào Tấn Bằng về làm Chánh văn phòng Thành uỷ Đà Nẵng"(Dương Hằng Nga, tháng 5/2018).

Cập nhật mới, cho loạt tin sưu tập cũ bắt đầu từ tháng 9 năm 2017 (ở đây).

Mở đầu là loạt bài mới, vừa được đưa lên, của nữ kí giả Dương Hằng Nga.

Lần đầu, được thấy chùm 8 bài của Dương Hằng Nga là từ tháng 12 năm 2017 (xem ở đây).




---

TƯ LIỆU


.


1. Bài và ảnh của Dương Hằng Nga (từ Fb Dương Hằng Nga)


"










Dương Hằng Nga

Tôi chưa bao giờ và cũng chưa khi nào đề cập hay viết về ông Đào Tấn Bằng cả. Đơn giản chỉ là vì tôi chưa… thấu rõ nguồn cơn "đối tượng" này. Nhưng thời gian qua, có facebook mang tên Nguyễn Hồng Thư- mà tôi ko biết là ai, là trai hay gái? Và một số face khác cứ hay tag qua face tôi viết nhiều về sự nham hiểm, thâm độc của Đào Tấn Bằng.

Dưới thời cựu Bí thư trẻ Nguyễn Xuân Anh thì Đào Tấn Bằng "đường đường" là Thành ủy viên- Chánh Văn phòng Thành ủy Đà Nẵng oai phong lẫm liệt. Rồi khi Bí thư Trương Quang Nghĩa về, thấy rõ bản chất sự việc, đúng sai công minh, Bằng bị điều chuyển xuống làm Bí thư Đảng ủy Các Khu công nghiệp Đà Nẵng, nhận cái giá phải trả là: kỷ luật cảnh cáo cùng với Trần Thanh Vân (Ủy viên Ban Thường vụ, Trưởng Ban Nội chính TP Đà Nẵng), Trần Đình Hồng (Ủy viên Ban Thường vụ, Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy) và 2 Giám đốc Sở Tài nguyên &Môi trường Lê Quang Nam, Sở Xây dựng Đà Nẵng Vũ Quang Hùng nhận hình thức kỷ luật khiển trách.

Vi phạm của ông Bằng cùng các cán bộ chủ chốt được Ban Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng thời Bí thư Trương Quang Nghĩa thẳng thắn nhận định là nghiêm trọng, ảnh hưởng xấu đến uy tín của tổ chức Đảng và cá nhân các đồng chí.

Trước vài ngày nhận án kỷ luật, face Nguyễn Hồng Thư và 1 số face khác có tag qua face tôi, mới chỉ nói “sơ sơ” về sai phạm của Đào Tấn Bằng cần phải được xử lý đích đáng. Thì ông Bằng cứ tưởng là tôi viết, ổng đã trực tiếp gọi điện cho tôi và thông qua những ông anh bà con bên vợ của ổng (là con chú con bác) đề nghị tôi gỡ loạt bài trên face tôi xuống. Thời điểm đó, tôi vì nể tình đến những người anh đó nên đã tìm cách gỡ xuống- mặc dù tôi ko hề biết, ko hề liên quan. Đích thân ông Bằng “tâm tư” qua điện thoại với tôi, đại loại rằng: Vụ Nga bị cấm xuất cảnh, anh ko hề liên quan. Việc Vũ nhôm thời điểm đó tìm mọi cách kiện tụng để hòng muốn đóng cửa Tòa soạn của Nga, đòi thu thẻ nhà báo của Nga, thì anh cũng ko hề liên quan. Anh giờ ăn chay niệm Phật rồi, nhà anh thờ bàn thờ Phật, Nga ko tin thì mời Nga đến nhà anh sẽ thấy… Anh ko có làm theo sự chỉ đạo của Nguyễn Xuân Anh hay Vũ nhôm gì cả. Anh ko dính dáng đến Nga. Anh xin Nga gỡ giúp các bài được tag trên face em nói xấu về anh giùm cho anh. Gia đình anh giờ đang lao đao lắm rồi… vân vân và vân vân… (Trước đó nữa thì anh ruột của ông Bằng là Đào Tấn Cường đã bị bắt vì tội nhắn tin đe dọa Chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ).

Ngày cứ nối tiếp ngày trôi qua, bao nhiêu là “bí mật” về Đào Tấn Bằng đã được “bật mí” cho tôi hay khi hàng loạt thông tin cung cấp đến tôi rằng: chính Đào Tấn Bằng là “tác giả ôm cặp” đi gặp gỡ những nơi… để muốn “tiêu diệt” tôi cho bằng được, theo chỉ thị của Nguyễn Xuân Anh và “lệnh” của Vũ nhôm lúc bấy giờ? Tôi đã biết. Tôi đã nghe. Tôi đã tường tỏ. Và tôi cũng im lặng để đó. Vẫn ko hề nhắc đến Đào Tấn Bằng một mảy may nào cả. Vì tôi “rất nể” anh chị bà con bên vợ của ông Bằng. Nhưng ông Bằng đã phạm phải một sai lầm rất lớn mà nếu tôi là anh chị bà con bên vợ của ổng thì cũng sẽ ko bao giờ bỏ qua và tha thứ được. Đó là khi Bằng đang ở “đỉnh cao của thế lực” thì Bằng lại “phớt lờ”, xem anh em bà con bên vợ ko là gì cả. Thậm tệ là... theo chủ của mình, “phản trắc” lại tình anh em dòng họ phía bên nhà vợ. Vậy mà đến khi rơi vào con đường cùng chỉ vì sự hiểm ác do mình tự gây ra (như nhận định của dư luận) bắt buộc phải trả giá thì ông Đào Tấn Bằng lại trơ trẽn, ko biết xấu hổ, nhục nhã trước anh em bà con bên vợ, đi năn nỉ, quỵ gối cầu xin tha thứ cho mọi tội lỗi của mình?? Phải chăng đó chỉ là những “giọt nước mắt cá sấu” ân hận, muộn màng???.

Nghe đến đó, tôi thấy… nực cười quá. Thực hư như thế nào, hôm nay tôi muốn đưa lên “công luận” để mong sớm có câu trả lời đích đáng nhất. Pháp luật sẽ rất nghiêm minh. Tại thời điểm “nhận án” kỷ luật cảnh cáo tháng 2/2018, ông Đào Tấn Bằng mới chỉ dừng lại “có khuyết điểm, vi phạm trong việc tham mưu Thường trực Thành ủy, BTVTU chủ trương cho phép chỉ định thầu 3 dự án công trình trụ sở làm việc các cơ quan khối Đảng không đúng quy định của Luật Đấu thầu; khi đang giữ chức vụ Phó trưởng Phòng Quản lý đầu tư, Phó trưởng Phòng Quản lý đô thị, Phó Chánh Văn phòng UBND thành phố đã tham mưu lãnh đạo UBND thành phố ban hành các văn bản không đúng với quy định của pháp luật về đất đai”. Vậy, còn bây giờ, khi phanh phui ra tất tần tật, nếu vi phạm của ông Đào Tấn Bằng mà kinh khủng khiếp như những bài viết dưới đây thì sẽ phải bị xử ra sao? sẽ tiếp tục nhận mức án gì mới thỏa đáng vào sự trông chờ lòng dân trước sự anh minh của luật pháp? Nhằm rộng đường dư luận hơn, tôi share lại những gì mà dư luận lại tiếp tục dấy lên sự chỉ trích gay gắt về ông Đào Tấn Bằng trong những ngày qua, để hy vọng tìm lại đúng công bằng, mọi trật tự nên trả về lại đúng vị trí vốn có và mong các anh chị bà con bên nhà vợ của Đào Tấn Bằng hãy hiểu sự rạch ròi, công tâm, rõ ràng của tôi; bởi với tôi - quan điểm sống là: chuyện gì ra chuyện đó, sòng phẳng, sống và làm việc theo đúng lương tâm và trách nhiệm của mình.

SỰ THẬT TRẮNG ĐEN NHƯ THẾ NÀO, SẼ PHẢI ĐƯỢC VẠCH TRẦN, PHƠI BÀY. HY VỌNG SẼ SỚM CÓ CÂU TRẢ LỜI TỪ CÁC CƠ QUAN CHỨC NĂNG ĐỂ THỎA LÒNG TIN TƯỞNG CỦA NHÂN DÂN VỚI CÔNG- TỘI NGHIÊM MINH CỦA PHÁP LUẬT.




ĐÀO TẤN BẰNG - KẺ DU CÔN NGỒI GHẾ CHÁNH VĂN PHÒNG THÀNH UỶ ĐÀ NẴNG ! (Phần 1)

Đào Tấn Bằng sinh năm 1975 tại Bình Định, lớn lên tại Đà Nẵng, từ nhỏ Đào Tấn Bằng được Trời "phú" cho dị tướng: đôi mắt lồi trắng dã, cặp môi đen sì và khuôn mặt đằng đằng sát khí. Học hành không ra gì, nhưng "lươn lẹo" rât giỏi. Sau khi kiếm được tấm bằng hệ "chuyên tu" trường ĐH Kiến trúc TP HCM, năm 1999 Bằng "lọ mọ" xin một chân "tà lọt" tại Sở Xây dựng Đà Nẵng. Ở đây, Bằng nổi tiếng về lo "điếu đóm" cho các sếp. Thế rồi, luồn lách thế nào, Bằng tiếp cận được Bá Thanh (lúc này đã là Bí thư ĐN), rồi xin về Phòng Quản lý đô thị, trực thuộc Văn phòng UBND TP ĐN. Từ đây, cuộc đời một kẻ gian hùng đã chuyển sang trang mới.

Trong giai đoạn TP ĐN là một "đại công trường", Nguyễn Bá Thanh và Trần Văn Minh đã sử dụng Bằng như một "đệ tử ruột" trong công tác chỉnh trang đô thị, quy hoạch đất đai, giải toả đền bù, sắp xếp dự án. Bằng là người "tham mưu" đắc lực trong việc bán, chuyển giao hàng trăm ngàn hecta "đất sạch" (đất đã có đường nhựa, cống rãnh, cây xanh, điện nước..) cho các tập đoàn tư nhân với giá rẻ mạt. 

Bản chất muốn "leo cao chui sâu" Bằng "mò" lên Phó trưởng phòng, rồi Trưởng phòng QLĐT. Ở vị trí này, Bằng là người tham mưu cho Trần Văn Minh phân lô bán biệt thự, "xé nát" bán đảo Sơn Trà. Và Bằng cũng đã "móc" cho anh ruột là Đào Tấn Cường, từ một gã lái xe vọt lên Phó giám đốc cty xăng dầu, nhiên liệu bay Petrolimex. Vợ chồng Đào Tấn Cường "đứng tên" rất nhiều bất động sản của Nguyễn Bá Thanh, kể cả căn "biệt thự 09" trên bán đảo Sơn Trà.

Khi ở vị trí Phó Chánh VP UBND TP ĐN, Đào Tấn Bằng là người "đề nghị" Trần Văn Minh bán sân vận động Chi Lăng, lẫn đất quốc phòng 207 Trường Chinh, ĐN với giá chỉ bằng 1/4 giá thị trường.

Bằng tạo "phe nhóm" với Xuân Anh và Vũ Nhôm từ khi Xuân Anh mới chỉ là Uỷ viên dự khuyết TW, Phó chủ tịch UBND TP. Không chỉ "tham mưu" tiếp tay cho các cựu lãnh đạo ĐN bán hết công sản cho Vũ Nhôm và một số tư nhân. Bằng còn là kẻ cùng Xuân Anh, Vũ Nhôm "lũng đoạn chính trị" can thiệp vào việc sắp xếp nhân sự, cán bộ tại ĐN, theo hướng "thuận ta thì sống, chống ta thì chết".

Sau khi Bá Thanh rời ĐN, ghế Bí thư bị trống, Trần Văn Minh không có "cửa" để về vì "vụ 3400 tỷ". Cuối cùng, tháng 8/2013, ông Trần Thọ, Phó bí thư được Thành uỷ ĐN ủng hộ 100% và Bộ Chính trị cũng đồng ý ông Thọ làm Bí thư ĐN kiêm Chủ tịch HĐND TP.

Quyết không để những tên xảo quyệt, "bán trời không văn tự" như Bằng ngồi ở VP UBND TP, tháng 02/2014, ông Thọ đã "luân chuyển Đào Tấn Bằng về nhận Bí thư quận Ngũ Hành Sơn. 

Ông Trần Thọ, một nhà giáo đi làm chính trị, có đạo đức và nhân cách cực kỳ tốt. Ông có ngờ đâu chỉ không lâu sau đó, chỉ vì việc này, cùng với việc không đồng ý cho Vũ Nhôm xây du thuyền "bê tông" trên Sông Hàn, mà Đào Tấn Bằng, Vũ Nhôm và Xuân Anh đã liên kết trả thù và huỷ hoại thanh danh ông một cách hèn hạ . 


ĐÀO TẤN BẰNG - KẺ DU CÔN NGỒI GHẾ CHÁNH VĂN PHÒNG THÀNH UỶ ĐÀ NẴNG ! (Phần 2)

Đào Tấn Bằng về làm Bí thư quận Ngũ Hành Sơn được 5 tháng, thì ngày 1/8/2014 Văn phòng Thành ủy Đà Nẵng cho hay, Ban chấp hành Trung ương Đảng vừa ban hành Quyết định số 1281-QĐNS/TW về việc chỉ định Ủy viên Ban chấp hành Đảng bộ TP Đà Nẵng nhiệm kỳ 2010 – 2015. Theo đó, Bằng là 1 trong 4 cán bộ trẻ được TƯ chỉ định tham gia Ban Chấp hành Đảng bộ TP Đà Nẵng nhiệm kỳ 2010 – 2015, cùng với con trai ông Bá Thanh là Bí thư Thành Đoàn Đà Nẵng Nguyễn Bá Cảnh (sinh năm 1983). Vậy là chả cần bầu bán, bỏ phiếu gì cả, nghiễm nhiên Bằng được "ngồi cùng chiếu", "tiệc cùng mâm" với Bí thư Trần Thọ trong BCH Thành uỷ ĐN. Chuyện bê bối về Bằng giai đoạn ở quận ngoại thành này, sẽ nói vào dịp khác. 

Ngày 24/6/2016, lần đầu tiên trong lịch sử bầu cấp uỷ tại ĐN, tại Đại hội đại biểu lần thứ 5 (nhiệm kỳ 2015 – 2020) của Đảng bộ quận Ngũ Hành Sơn, ông Lê Hoàng Đức, Phó Bí thư Quận ủy khóa IV (nhiệm kỳ 2010 – 2015) kiêm Chủ tịch UBND quận đã không trúng cử vào Ban chấp hành khóa mới dù ông đủ tuổi (55 tuổi), có trình độ thạc sĩ kỹ thuật xây dựng công trình dân dụng và công nghiệp, trình độ lý luận chính trị cao cấp. 

Ông Đức bị "out" là do Bằng "bực mình" vì Đức không để cho Bằng những "suất" vào công chức của Uỷ ban. Bằng câu kết với Phùng Văn Cưng, Trưởng Ban tổ chức quận uỷ, làm công tác "tuyên truyền" với các đảng viên dự Đại hội, rằng Đức thế này, thế kia...Và Bằng cùng với Cưng đã thành công khi loại Đức. Cưng được Bằng “trả công” bằng cách đưa Cưng lên làm Phó Bí thư thường trực quận uỷ, khi tên này chưa học hết lớp 9 và có một quá khứ tồi tệ.

Sau vụ này, Bằng được mệnh danh là "trùm đấu đá" nội bộ. Vậy mà về sau, khi cùng Xuân Anh và Vũ Nhôm âm mưu "đánh nhau" hòng triệt hạ anh Huỳnh Đức Thơ (đương kim Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch TP Đà Nẵng), Bằng "gắp lửa bỏ tay người" bằng cách đem cả "đời tư" xấu xa của Phùng Văn Cưng cung cấp cho Người Buôn Gió, và cho rằng Phùng Văn Cưng là "đệ tử" của anh Thơ.

Tái đắc cử Bí thư quận, Bằng cùng với Xuân Anh và Vũ Nhôm bắt đầu ra tay "làm nhục" ông Trần Thọ khi ông sắp nghỉ công tác vì đến tuổi hưu. Vũ Nhôm bị ông Thọ bác bỏ các dự án trên sông. Xuân Anh thì bị ông Thọ thẳng thừng báo cáo với Trung ương " Xuân Anh không đủ tư cách làm Bí thư ĐN". Lúc bất giờ, bộ ba này hợp lực "đánh" ông.

Chuyện đổi đất "tái định cư" từ địa bàn này sang địa bàn khác cho cán bộ công chức có hoàn cảnh, đã có chủ trương từ thời Bá Thanh. Chị Minh, con gái ông Thọ là công chức, xin hoán đổi từ quận Cẩm Lệ về Hải Châu. Qua nhiều cấp xét duyệt và đồng ý. Vậy mà, tháng 10/2015 ĐH đảng bộ TP Đà Nẵng lần thứ 21 sẽ khai mạc, thì tháng 7/2015 đồng loạt nhiều tờ báo lớn trên cả nước, đưa tin trang nhất "Con gái Bí thư Đà Nẵng đổi đất vàng", "Bí thư Trần Thọ can thiệp đổi đất vàng?". Cả thành phố ĐN ngỡ ngàng. Họ kịp nhận ra, ai đã âm mưu mượn truyền thông "sỉ nhục" vị Bí thư hiền lành và nhân cách trong sáng. Bởi đơn giản, Bằng, khi còn là Phó Chánh VP UBND, đã nắm rõ hồ sơ, thậm chí đề nghị cấp trên phê duyệt đổi đất con gái ông Thọ. Để giữ thanh danh cho bố mình, chị Minh đã tự nguyện trả lại đất hoán đổi.

Chưa dừng lại ở đó, chúng còn đưa "chứng cứ" lái xe của Bí thư Trần Thọ có mặt trong chuyến công du "xúc tiến đầu tư", để "hạ nhục" uy tín ông. Đại hội XXI Đảng bộ ĐN bế mạc, ứng viên duy nhất được Trung ương phê chuẩn, là Nguyễn Xuân Anh trở thành tân Bí thư. Ông Trần Thọ nghỉ hưu trong thanh thản và yêu thương của đồng bào, đồng chí hiểu con người ông. 

Tại ĐH 12 của Đảng, tháng 1/2016, Nguyễn Xuân Anh trở thành Uỷ viên TW chính thức. Ngay sau đó, ngày 02/3/2016, Xuân Anh ký quyết định đưa Đào Tấn Bằng về làm Chánh văn phòng Thành uỷ Đà Nẵng

Khi tên du côn ngồi trên đỉnh cao quyền lực, thì "đánh nhau" và những trận "so găng" nảy lửa cũng từ đây bắt đầu. 


PHẦN 3: ĐÀO TẤN BẰNG- KẺ DU CÔN NGỒI GHẾ CHÁNH VĂN PHÒNG THÀNH UỶ ĐÀ NẴNG!

Đưa được Bằng về Chánh văn phòng Thành uỷ, Bí thư Xuân Anh cứ nghĩ rằng mình đang có bên mình một kẻ tài giỏi và mưu lược. Nhưng đó là việc làm sai lầm.

Ngày 21/2/2017, bài báo "Lại thêm một vụ cán bộ dùng xe công gắn biển giả" từ chuyên trang Văn nghệ trẻ của Báo Văn nghệ điện tử đăng đàn nhằm vạch mặt Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh xài 2 xe sang cùng một biển số đẹp, mở đầu cho việc phanh phui "bí mật" về Xuân Anh. Cứ nghĩ rằng những người bảo vệ ông Thọ và ông Thơ "tấn công", Đào Tấn Bằng- Vũ Nhôm- Xuân Anh bắt đầu phản công. Đầu tiên, thuyên chuyển Phó Chủ tịch thường trực Đặng Việt Dũng, để đưa "anh em bạn dì" với mình là Hồ Kỳ Minh, từ Bí thư Cẩm lệ về thay chỗ ông Dũng. Âm mưu sau đó sẽ "đánh bay" anh Thơ “rớt ghế” Chủ tịch TP, và "điền" Hồ Kỳ Minh vào. (??? Về việc đưa ông Hồ Kỳ Minh- hiện Phó Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng có đúng như thông tin đã nêu hay ko? Theo tôi nghĩ cần phải có cuộc “kiểm chứng” rõ ràng, cụ thể, chứ ko thôi “mang tiếng” đương kim Phó Chủ tịch ĐN? ).

Tiếp theo, cũng như lần "đánh" cựu Bí thư Trần Thọ, tối 14/3 và ngày 15/3/2017, đồng loạt các tờ báo lớn, sở hữu lượng bạn đọc khổng lồ, đưa thông tin trang nhất: "Nghi vấn Chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ sở hữu tài sản lớn". Tuổi trẻ, Thanh niên, báo VietNamNet có đưa thông tin, Chủ tịch UBND TP. Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ "sở hữu nhiều tài sản khủng"và "góp vốn vào doanh nghiệp". Khốn nạn hơn, bản kê khai tài sản của ông Huỳnh Đức Thơ kèm theo hồ sơ lý lịch của ông Thơ để phục vụ công tác bổ nhiệm chức danh Chủ tịch UBND TP vào năm 2014. Hồ sơ này do các cơ quan chức năng của Thành ủy quản lý và nộp cho các cơ quan Trung ương. Và lý do vì sao hồ sơ này bị “tuồn” ra ngoài? Không phải Chánh VP Thành uỷ Đào Tấn Bằng "tuồn ra" thì còn ai "trồng khoai đất này".

Ngày 22/3/2017,Ông Nguyễn Đăng Lâm, nguyên Phó Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, có bức “tâm thư” dài 05 trang với tiêu đề:“Đề nghị xem xét những biểu hiện suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Đà Nẵng – Huỳnh Đức Thơ”.

Nói là tâm thư, nhưng thật ra nó là một đơn tố cáo, vu khống và bịa đặt. Lão thành Cách mạng ở ĐN nhiều người biết "đòn độc" này của ông Lâm hòng đưa Trung ương vào "mê hồn trận", để kỷ luật và "đánh gục" anh Thơ. Có điều, Trung ương đã biết được, ông Lâm là "bố nuôi", người năm xưa đứng ra cưới vợ cho Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ Nhôm. Và những gì ông Lâm "tố cáo" không phải là sự thật. 

Chưa dừng lại ở đó, "Phe nhóm" Đào Tấn Bằng còn tạo ra một "đơn tố cáo" ký tên bà Trần Thị Chắt, lão thành CM. Lá đơn dài 7 trang, phanh phui đời tư của mẹ anh Thơ ( bố anh Thơ là liệt sĩ ), của gia đình bố mẹ vợ, của các cán bộ gần gũi anh Thơ. Dựng chuyện để bôi xấu gia đình liệt sĩ, đơm đặt để hạ uy tín, xúc phạm nhân cách người khác là việc làm vô đạo đức, là đòn đánh "dưới thắt lưng" đầy thủ đoạn hèn hạ của bọn người du côn và vô liêm sĩ.

Không thể để tình trạng "nội bộ mất đoàn kết" ngày càng nguy hiểm và kéo dài, Uỷ ban Kiểm tra Trung ương vào cuộc. Sau mấy tháng điều tra, từ ngày 13 đến 16/9/2017, tại Hà Nội, Ủy ban Kiểm tra Trung ương họp kỳ 17. Ông Trần Quốc Vượng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, chủ trì kỳ họp. Kết luận Bí thư Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, bằng cấp có vấn đề, thiếu gương mẫu trong lối sống khi nhận 2 căn nhà và xe sang của Vũ Nhôm.

Ngày 6/10/2017, ngày làm việc thứ 3 của Hội nghị TW 6 khoá 12. Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã quyết định thi hành kỷ luật Nguyễn Xuân Anh bằng hình thức: Cách chức tất cả các chức vụ trong Đảng và cho thôi giữ chức Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XII. Trưa hôm đó, sau khi công bố kỷ luật, Nguyễn Xuân Anh được các sĩ quan bảo vệ vòng trong hội nghị áp tải ra ngoài. Xuân Anh bước năng nề giữa trưa Hà Nội nắng như đổ lửa. 

Đó là cái kết tất yếu cho những kẻ "trẻ người non dạ" nghe theo Đào Tấn Bằng, Vũ Nhôm và "phe nhóm chính trị" tham vọng quyền lực tại Đà Nẵng.


PHẦN CUỐI: ĐÀO TẤN BẰNG- KẺ DU CÔN NGỒI GHẾ CHÁNH VĂN PHÒNG THÀNH UỶ ĐÀ NẴNG !

Tháng 2/2017, Vũ Nhôm đã ngạo mạn đòi hành hung và doạ "cách chức" Chủ tịch UBND TP Huỳnh Đức Thơ.

Tháng 4/2017, "thân phận" Phan Văn Anh Vũ (tức Vũ Nhôm, Trần Đại Vũ, Lê Văn Sáu) đã bị lột trần. "Thượng tá tình báo" chẳng qua chỉ là kẻ du côn, núp bóng B61 của TC 5, dùng “lá bùa" là văn bản có dấu và chữ ký của các cơ quan quyền lực, nhằm "đe" các lãnh đạo địa phương, các ngân hàng tư... để mua rẻ công sản, tài nguyên đất đai, nhận dự án và mua cổ phần.

Quyết không để những kẻ du côn "lũng đoạn" chính trị và kinh tế, không thể để chúng "vươn vòi" tác oai tác quái hết địa phương này đến địa phương khác, các cơ quan quyền lực Trung ương lên kế hoạch chặt đứt "vòi bạch tuột" này.

TBT Nguyễn Phú Trọng đích thân chỉ đạo Bộ Công an vào cuộc. Vũ Nhôm bị khởi tố, truy nã, truy bắt và di lý về VN.

Trước đó, ngày 19/8/2017, anh ruột của Bằng là Đào Tấn Cường bị bắt khẩn cấp vì tội “đe doạ giết" anh Huỳnh Đức Thơ. Trước khi bị bắt, Cường là Phó giám đốc Công ty Cổ phần Nhiên liệu bay Petrolimex Chi nhánh Đà Nẵng. Đây là công ty phục vụ nhiên liệu bay cho sân bay quốc tế Đà Nẵng. 

Tại phiên xét xử chiều 9/2/2018 TAND TP Đà Nẵng đã tuyên phạt bị cáo Đào Tấn Cường (trú phường Thanh Bình, quận Hải Châu, TP Đà Nẵng) mức án 18 tháng tù về tội đe dọa giết người. Cường lãnh án, nhưng ai cho rằng Bằng "vô can", là suy nghĩ phiến diện và khôi hài.

Sau khi Xuân Anh bị "mời" ra khỏi BCH TW và nhận kỷ luật thích đáng, Vũ Nhôm dù trốn chạy cũng không thoát, Đào Tấn Bằng hoảng sợ. Hắn biết ngày tàn của mình đã đến. 

Sáng 23/11/2017, Ban Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng quyết định ông Đào Tấn Bằng thôi giữ chức vụ Chánh Văn phòng Thành ủy Đà Nẵng. Ngày 5/2/2018, Ủy ban Kiểm tra Thành ủy (UBKTTU) Đà Nẵng đã ra thông báo thi hành kỷ luật đối với các cá nhân gồm: Bà Trần Thị Kim Oanh - Phó Trưởng ban Nội chính Thành ủy; ông Trần Huy Đức - Bí thư Đảng ủy, Chánh Thanh tra thành phố; bà Lê Thị Thu Hạnh - Bí thư Đảng ủy, Phó Giám đốc Sở Ngoại vụ và ông Trần Văn Chung - Bí thư Chi bộ, Trưởng phòng An ninh kinh tế (Công an thành phố Đà Nẵng) với hình thức "Khiển trách". Các ông, bà trên bị vi phạm trong việc tham gia ký tên tập thể vào văn bản có nội dung tố cáo, vi phạm Quy định số 47-QĐ/TW ngày 1.11.2011 của Ban Chấp hành Trung ương về những điều đảng viên không được làm; sử dụng con dấu của cơ quan, đơn vị không đúng với quy định hiện hành, hùa nhau "đánh hội đồng" Chủ tịch Huỳnh Đức Thơ. Đặc biệt trong số này, có đại tá Trần Văn Chung, Trưởng phòng An ninh kinh tế, một đồng hương Bình Định được Bằng giới thiệu và được Vũ Nhôm "sắp xếp" để vượt qua hàng lọat cán bộ ưu tú của Quảng Nam- Đà Nẵng để ngồi vào "ghế" này. Chung ở vị trí này để bảo vệ các "dự án" của Vũ Nhôm và sẵng sàng "bỏ tù" bất kỳ ai chống Vũ Nhôm. 

Xuất thân khác tỉnh thành, học "chuyên tu", nhưng nhờ lấy vợ là con gái của ông Trần Công Cường, một quan chức của VP UBND tỉnh Quảng Nam- Đà Nẵng cũ, nên được gởi gắm, và Đào Tấn Bằng đi lên từ đó.

Ngày 17/4/2018, 2 cựu Chủ tịch Đà Nẵng bị khởi tố, Trần Văn Minh bị bắt giam. Đào Tấn Bằng càng lo sợ, hắn cùng vợ chạy vạy khắp nơi để cầu cứu, để cúi đầu "sám hối" với những gì mình đã gây ra trên thành phố Đà Nẵng, những mong sẽ có người ra tay cứu mình. Nhưng trước sự tàn độc và ác hiểm của Đào Tấn Bằng thì ko thể ai “nhắm mắt” mà cứu Bằng được?? Bằng chỉ còn như là... ngửa mặt lên trời phun nước miếng mà thôi???

Sinh ra ở xã Bồng Sơn, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định, được Đà Nẵng cưu mang đùm bọc mà trưởng thành. Lẽ ra, Đào Tấn Bằng phải sống đạo đức cho phải đạo làm quan, đằng này hắn toàn gieo "bão giông" trên quê hương thứ hai này. Thiết nghĩ, với kẻ du côn, lừa thầy phản bạn, chuyên phá nội bộ TP Đà Nẵng như Bằng, cho dù có quan hệ thế nào, những lãnh đạo cấp cao cũng không nên can thiệp trường hợp như Đào Tấn Bằng.

Bị cảnh cáo và mất chức Chánh VP Thành uỷ Đà Nẵng, song việc Bằng ngồi lại ghế Thành uỷ viên, Bí thư Đảng uỷ Các Khu công nghiệp Đà Nẵng thì vẫn là sự coi thường công lý, nhạo báng pháp luật và là sự sỉ nhục đối với những cán bộ trung kiên, vì dân vì nước tại Đà thành. 

Thêm vào đó, các cơ quan tố tụng và bảo vệ pháp luật tại ĐN lưu ý, mặc dù bị tuyên án 18 tháng tù giam, nhưng không hiều vì sao Đào Tấn Cường vẫn nhởn nhơ bên ngoài. Hắn cưỡi xe SH đi trên đường và hẹn hò cùng cô "bồ nhí" là Trưởng cây xăng dầu trên đường Trần Phú ?

Những ngày lưu lại ĐN vì công việc bề bộn, thèm lắm một ly cà phê với các anh bạn trên fb như Nguyễn Thanh Hùng, Đỗ Xuân Đồng, Mai Đăng Hiếu... giữa lòng Đà Nẵng nhưng đành lỗi hẹn. Chỉ mong sao các lãnh đạo, các cán bộ và quân dân ĐN nói không với cái xấu, phụng sự nhân dân,xây dựng thành phố này trở nên đáng sống và xinh đẹp.

"

Lo ngại Vân Đồn thành Crimea thứ hai nếu giao đất 99 năm

XEM  TẠI ĐÂY

Ông Lê Duẩn từ 1973 đã lo 'bị Mao tấn công'

ĐỌC  Ở ĐÂY

Việt Nam bán khoáng sản cho Trung Quốc rẻ gần một nửa so thế giới

XEM  TẠI ĐÂY

Ủy ban Kiểm tra Trung ương thêm quyền trong kỷ luật đảng viên

ĐỌC  Ở ĐÂY

Phì cười chuyện nói lái Nam Bộ

XEM  Ở ĐÂY

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2018

Nhức Nhối Con Tim

XEM  Ở ĐÂY

THỨ NĂM, 24 THÁNG 5, 2018

Nhức Nhối Con Tim

Nhức Nhối Con Tim 
Tràm Cà Mau - Nhiều người tưởng rằng, đau tim là bệnh của ai khác, chứ không phải họ. Lầm to, ai cũng có thể chết bất thần vì đau tim, mà không có một triệu chứng nào báo trước cả. Đau tim, một trong những bệnh giết chết nhiều người nhất tại nước Mỹ. Nhờ khoa học tiến bộ, biết đích danh chết vì bệnh tim. Chứ bên Việt Nam mình thì cứ gọi là "trúng gió", trúng gió mà chết, nhiều lắm. Bị trúng gió, thì cạo gió, và xoa bóp huyệt đạo lung tung, cũng cứu được rất nhiều người. Đó cũng là một cách kích động cho trái tim đập lại, cho máu lưu thông, mà thoát chết. Cái gì cũng là "trúng gió" cả.
Câu chuyện "trúng gió" tại Mỹ cũng rất nhiều. Trong sở tôi, có một ông chưa được 60 tuổi, buổi trưa gục đầu trên bàn và chết mà không ai biết. Ông bạn ngồi bên cạnh đến lay nhẹ và nói: "Dậy, dậy, trong giờ làm việc mà ngủ, người ta thấy kỳ lắm". Ông nầy chết trong khi đang làm việc. Đâu phải công việc khó khăn, mệt nhọc và căng thẳng thần kinh lắm cho cam. Công việc cũng nhàn nhã, thong dong, không ai thúc hối, thế mà vẫn chết. 

Một ông khác, tuổi trên 50, còn độc thân, đi ăn trưa về, vừa buớc vào thang máy, thì quỵ xuống. Bạn đồng nghiệp kêu xe cấp cứu, đến bệnh viện thì đã chết rồi. Nhiều người ngạc nhiên, vì ông nầy trông trẻ trung, dáng vóc khỏe mạnh, lanh lẹ và độc thân, không có ai mè nheo, cằn nhằn đến độ bực mình mà chết.

Một ông bạn, suốt đời không có triệu chứng gì về đau tim cả. Chỉ có bà vợ hay la mắng rầy rà làm ông buồn mà thôi. Một hôm ông ngồi đọc báo chờ vợ trước siêu thị. Bà vợ đẩy xe ra cửa, và nạt ông chồng: "Còn ngồi đó nữa sao? Không phụ tôi đẩy xe ư? Đàn ông gì mà lười biếng quá". Ông vội vã đến đẩy xe cho vợ, mới đi được mấy bước thì quỵ xuống. Bà vợ nạt: "Già rồi mà đi đứng còn hấp tấp, không ý tứ gì cả. Sao không đứng dậy, mà còn định nằm vạ đến bao giờ?" Thấy chồng nằm vạ lâu, bà cúi xuống kéo áo ông, thấy hai con ngươi đứng tròng. Bà hốt hoảng la lên. Nhưng không kịp nữa. Ông đã bị đứng tim chết rồi. Chính bà kể lại và khóc lóc.

Báo đăng, có ba ông bác sĩ gây mê, chưa đến 50 tuồi, đều chết vì bịnh tim. Cả ba ông đều không có triệu chứng gì về đau tim. Một ông vừa lái xe về nhà. Bà vợ ở phòng trên nghe tiếng ga-ra mở cửa. Chờ mãi không thấy chồng, chạy xuống ga-ra, thì thấy ông gục đầu trên tay lái mà chết. Ông đã bị đứng tim. Một ông khác, vừa chuyển thuốc mê vào cho bệnh nhân sắp mổ, thì gục xuống, và đi luôn. Một ông khác, cũng chết đột ngột tương tự. Đau tim mà chết. Không biết nghề bác sĩ gây mê nầy có lo lắng lắm không, mà giết chết nhiều người tuổi còn khá trẻ.

Ngày nay, 50 tuổi được xem là còn trẻ, chứ ngày xưa, vua Khải Định đã ăn mừng "tứ tuần thượng thọ" rồi đó. Thời nầy, 40 tuổi thì xem như còn xuân xanh lắm, nhiều anh chưa chịu lấy vợ, nhiều chị chưa chịu lấy chồng, vì còn trẻ mà, vội chi? Bạn tôi, đi làm việc về, đút chìa vào ổ khóa cửa mãi mà không được, cứ trật ra ngoài hoài. Rồi bỗng nhiên quỵ xuống trước cửa nhà. Trong phút nguy cấp đó, anh biết không phải bị "trúng gió", vội vã mò điện thoại cầm tay, kêu số cấp cứu 911. Anh được chở kịp vào bệnh viện, và đêm đó, bác sĩ đè ra mổ tim ngay. Cứu anh sống. Nhưng không làm việc được, tay yếu không lái xe, trí óc không còn sáng suốt. Vẫn sống bình thường. Hai năm sau, trong khi đang tắm, qụy xuống, và chết vì tim. Có người phỏng đoán, anh chết vì tắm nước quá mát. Máu dồn ra ngoài da để bảo vệ thân thể, tim không còn máu, nên "đi" luôn.

Ông bạn ngồi cạnh tôi, người Mỹ, tuổi chưa được 50, dáng người gầy, thon thả, mỗi chiều sau khi tan sở, chạy bộ ven bờ sông. Một hôm nọ, vợ ông không thấy ông về, điện thoại hỏi thăm khắp nơi. Hôm sau điện thoại vào sở xem ông có đi làm không. Đi tìm mãi, cảnh sát báo cho bà biết, tìm ra xác ông bên bờ sông. Ông chết vì bị đứng tim.

Một ông bác sĩ mổ tim, tập thể dục mỗi ngày. Cũng không có triệu chứng gì trước về căn bệnh tim. Hôm đó ra sân quần vợt. Vừa đưa vợt lên, thì té qụy xuống, và chết luôn. Không cứu kịp. Một ông khác, trưa nào cũng lái xe đến sở của cô con gái, để cha con cùng đi ăn, và chuyện trò cho vui. Một hôm, trên đường đi, ông thấy đau trong ngực, và biết cần cấp cứu ngay. Ông rán hết sức, lái xe đến thẳng phòng cấp cứu của bệnh viện và khai là đau tim. Nhân viên bệnh viện thấy ông còn lái xe được, và để ông chờ. Chờ lâu quá, ông chết ngay trong phòng làm hồ sơ tiếp nhận cấp cứu. Đáng ra, ông phải dừng lại, và kêu xe cấp cứu ngay. Bởi lái xe, nguy hiểm cho người khác nếu ngất xỉu trên tay lái. Hơn nữa, nếu đi xe cấp cứu, bệnh viện sẽ cứu ông ngay khi mới vào.

Nhiều người rất sợ vào nằm chờ trong phòng cấp cứu của bệnh viện. Vì trên đường thì xe hú còi ầm ỉ, gấp gáp lắm, nhưng khi đến bệnh viện, thì để cho người bệnh nằm chờ dài cổ ra, chờ cho chán chê, mà chẳng ai dòm ngó đến. Rồi chán nản quá, họ đứng dậy, ra về mà không cần báo cho bệnh viện biết.

Bạn tôi, buổi tối ngồi xem truyền hình với đứa con trai. Khi hết phim, cháu đến thức bố dậy đi ngủ: "Bố ơi, hết phim rồi, vào đi ngủ." Lay hoài không thấy bố dậy. Cháu bé khóc: "Bố đừng làm con sợ." Và bạn tôi đã chết tự bao giờ mà không biết. Chỉ có hai bố con sống với nhau. Tội nghiệp thằng bé, không biết phải làm gì trong tình thế đó. Nhiều trường hợp khác nữa, thấy tận mắt, nghe tận tai, nhiều quá không kể hết được. Thế mà, tôi cũng như mọi người khác, cứ tưởng bệnh tim là bệnh của ai, chứ không phải của mình.

Y hệt chuyện chết chóc, ai đó chết, chứ mình thì không, như sống mãi muôn đời.

Nhiều năm trước, khi đi ra ngoài trời lạnh, tôi cảm thấy nhói nhói trong tim. (Nói theo bạn tôi, là cảm thấy đau nhè nhẹ như khi bị phụ tình). Tôi cũng không cần báo cho bác sĩ biết. Một hôm đi khám bệnh, trong lúc nói chuyện đùa cho vui, tôi tiết lộ cái "nhói nhói như bị phụ tình" đó. Ông bác sĩ nầy tử tế, đưa tôi đi đo tâm động đồ. Không biết sao hôm đó, tâm động đồ của tôi bất thường, lặng đi hai nhịp. Nhiều người cho biết, bình thường thì cảm thấy tim đau, nhưng khi đo nhịp tim, thì tim đập bình thường, nên không có dấu hiệu nào cả, bác sĩ cho là tim đập bình thường. Sau đó, tôi được đưa đi thử nghiệm nhiều cách khác nữa. Làm luôn cả thử nghiệm "phóng xạ" (nuclear scanning), bơm chất cản quang vào máu, và soi xem các cơ tim hoạt động ra sao. Tôi được nằm và chuồi vào một cái máy, như sắp phóng tôi vào trong không gian, ở các phim giả tưởng. Sau đó, được xét nghiệm bằng siêu âm xem các van tim hoạt động có bình thường không. Bác sĩ gia đình nói cho tôi biết, có một mạch máu rất nhỏ dưới đáy nhọn của tim bị nghẹt nhẹ.



Về sau, tôi nói điều nầy với ông bác sĩ chuyên môn bệnh tim, ông cười và mĩa mai tôi. Vì các thử nghiệm đó, không thể kết luận nghẹt mạch máu tim. Chỉ khi nào làm thử nghiệm soi mạch máu (angiography) mời biết rõ có nghẹt hay không. Bác sĩ gia đình cho tôi uống thuốc trừ mỡ trong máu (cholesterol), uống mỗi ngày, uống đều đều. Một hôm tôi đọc được tài liệu cho biết, uống thuốc trị mỡ lâu ngày, có thể đưa đến bệnh gan trầm trọng. Bạn tôi cũng dọa tôi về bệnh gan, đưa cho tôi nhiều thống kê đáng sợ về những người bị hư gan vì uống thuốc đau tim. Có lẽ tôi thiên vị, thương lá gan hơn thương trái tim, cho nên tôi ngưng uống thuốc trừ mỡ.

Sau đó, tôi thường nghĩ, đâu cần uống thuốc trừ mỡ, không uống, tôi vẫn sống nhăn răng ra đây, có can gì đâu. Cho đến một hôm, tôi thấy cánh tay trái mỏi trong bắp thịt, hơi tê tê, nhói nhói. Tôi tưởng vì cắt tỉa mấy cây hường mà ra. Nếu đau tay vì tỉa hoa, thì phải đau tay mặt mới đúng, nhưng tôi cố giải thích sao cho tự yên tâm mình. Nghĩ rằng, rồi bắp thịt sẽ hết đau. Nhưng sau đó, nhiều hôm đang tập thể dục nữa chừng, thì mệt dữ dội, phải ngưng tập năm bảy phút mới tập lại được. Sau đó, mỗi lần xách cái gì nặng, cũng mau mệt khủng khiếp. Những lúc đi ra ngoài trời lạnh, thì mệt ngất, đi không được, phải quay về. Thêm vào các triệu chứng đó, là thỉnh thoảng nghe nhói trong tim, ở ngực, nhưng không xác định được chắc chắn đau chỗ nào. Có đêm đang ngủ, nghe nhói tim thức giấc dậy. Những lúc nầy, là tim đau, nếu được "thăng" ngay, thì khỏe khoắn và nhẹ nhàng lắm. Không đau dớn chi nhiều cả.

Với những lời khai bệnh như trên, ông bác sĩ gia đình vẫn cười, cho rằng chưa đáng chuyển qua bác sĩ chuyên môn, và chỉ cho uống thuốc. Dù ông nầy rất tử tế, rất tốt. Khi tôi khai có ngày bị đau nhói trong ngực và mệt đến hai ba lần, ông mới chuyển qua bác sĩ chuyên môn về tim. Qua lời khai, ông bác sĩ nầy biết ngay là tôi bị nghẽn mạch máu tim. Ông giải thích, và cho tôi biết có 3 cách chữa trị.

Thứ nhất là uống thuốc để cầm cự. Thuốc không chữa được bệnh, mà chỉ làm mạch máu giản to ra, cho máu dễ lưu thông hơn, khi nào không uống thuốc, thì mạch máu không gỉản, và lúc đó có cơ nguy.

Cách thứ hai là đút vào chỗ nghẽn một cái ống kim loại như cái lò xò lưới, rồi cho ống phình ra, ép chất mỡ vào thành mạch máu, để máu có thể lưu thông qua "ống cống" đó.

Cách thứ ba, là lấy ống tĩnh mạch ở chân, rồi nối bắc cầu băng qua chổ nghẽn, cho máu lưu thông theo đường mới.

Cả ba cách, chất mỡ vẫn còn nằm đó, nguồn bệnh vẫn còn đó, nhưng máu huyết được lưu thông, thì bớt đau, hoặc bớt nguy hiểm cho tính mạng. Ông hẹn ngày, và nói sẽ đút cái "ống cống" vào mạch máu cho tôi, dễ lắm, chưa đầy nữa tiếng thì xong. Chỉ nằm bệnh viện một hôm rồi về nhà. Tôi yên chí lớn. Sá gì một hai cái ống kim loại nằm trong thân thể. Đúng ngày hẹn, ông bác sĩ cho đè tôi ra, cắt mạch máu ở háng, đút cái ống thông lên tận tim. Thật lạ, tôi không thấy đau đớn chi cả. Chỉ khi ông bơm thuốc nhuộm vào mạch máu qua cái ống, thì cảm thấy nóng nóng, ấm ấm. Tôi nhìn vào màn truyền hình, thấy màu đen tỏa ra nhiều nhánh như hệ thống thượng nguồn của sông rạch. Ông bác sĩ chỉ cho tôi chỗ mạch máu bị nghẹt. Ông nói, mạch nầy đã nghẹt 100% nếu không thì sẽ thấy máu đi vòng qua bên kia. Ông cho biết hai mạch bị nghẹt nặng, một mạch khác bị nghẹt 60%. Không thể đặt "ống cống" thông (sten) được. Ông cắt cử bác sĩ giải phẩu cho tôi, và định luôn ngày mổ banh ngực. Tôi cũng hơi ngạc nhiên, và không ngờ tình trạng trái tim của mình tệ đến thế. Rồi tôi làm đủ các thủ tục. Được dặn dò điều gì phài làm trước ngày lên bàn mỗ. Cho tài liệu đọc, để biết sơ sơ về mổ cái gì, mổ ra làm sao, và làm cái gì trong lúc mổ.

Để biết lý lịch và kinh nghiệm của ông bác sĩ sắp giải phẩu cho tôi, tôi mở internet ra, vào Google, rồi đánh máy tên ông bác sĩ vào. Mở cái web có tên ông ấy ra, tôi sẽ biết rỏ năm sanh, học trung học ở đâu, đại học ở đâu, tốt nghiệp năm nào, làm ở nhà thưong nào bao nhiêu năm, làm gì, đưọc huy chưong, tưởng thưởng nào. Tôi không ngờ, ông bác sĩ sẽ mổ cho tôi, là trưởng khoa tim ở bệnh viện tôi sắp nằm, và ông nầy có rất nhiều kinh nghiệm trong việc mổ tim.



Tôi về nhà, lục internet xem về mổ tim. Qua mạng lưới Google, tôi tìm mục mổ tim (open heart surgery), tìm ra được rất nhiều bài viết, phim chiếu rất rõ ràng, hay. Có nhiều mục chiếu video cuộc mổ tim. Chiếu từ khi rạch ngực, cưa đôi cái xương sụn nối với các xương lồng ngực, banh lồng ngực ra, và khâu vá, mổ, đóng lại. Xem thì hơi ớn, vì thấy ghê quá, banh toác bộ xương sườn ra, mà mằn mò, khâu vá như một ông thợ may vụng về tập may, trong khi trái tim vẫn đập thoi thóp co bóp. Nếu không "cóc cần" mọi sự, thì e cũng lo lắm. Ai sắp mổ ngực, nếu sợ chết, thì đừng xem các video nầy mà sợ. Không thấy, không biết, thì yên tâm hơn. Đỡ sợ.

Trước khi mổ tim mấy ngày, bệnh viện dặn dò tôi làm phải giữ gìn sức khỏe kỹ lưỡng, đừng để bị ho hen, cảm cúm, Vì nếu bị bệnh khác, thì cuộc mổ sẽ hoãn lại, hoặc bị nhiểm trùng trong khi mổ, rất khó bình phục và nguy hiểm. Họ phát cho tôi khá nhiều tài liệu để đọc, nhiều giấy tờ dặn dò làm việc gì trước, việc gì sau, phải ghi xuống giấy để nhớ theo thứ tự. Cái bàn của tôi, vung vải giấy tờ lộn xộn. Biết là có thể "đi đong" cái mạng già trong cuộc giải phẩu, tôi làm một bảng liệt kê nhắc nhở và dặn dò bà xã phài làm gì, làm gì, nếu tôi không còn nữa. Điều cần nhất là đừng có khóc lóc, buồn bả, vì chết cũng là một tiến trình của đời sống. Đừng có làm đám tang um sùm, đừng tụng kinh gõ mõ cầu siêu, cũng đừng cáo phó, đừng vòng hoa, đừng hòm tốt. Giản dị đem thiêu, rồi lấy tro. Sau đó, làm gì với mớ tro đó cũng được.

Trước khi mổ mấy hôm, tôi giữ gìn vệ sinh kỹ lắm. Mặc thật ấm áp, ăn uống điều độ, ăn chất hiền lành, ngủ nghê đầy đủ. Ít dám đi ra ngoài, tránh đám đông. Thế mà trước khi mổ hai hôm, gia đình đứa cháu kêu điện thoại, nói là còn chừng bốn mươi lăm phút nữa thì sẽ ghé thăm. Họ đi xa bốn trăm dặm để thăm tôi, lẽ nào từ chối được. Họ nói là nghe cậu sắp đi mổ, đến thăm và chúc may mắn. Tôi và vợ vôi vã dọn dẹp lại căn phòng khách bừa bãi, lộn xộn, quét nhà, lau chùi, đang bệnh mệt, lại mệt thêm, giữa mùa đông mà mồ hôi vã ra. Mấy lần vợ chồng mệt quá, gắt nhau. Cả gia đình đưá cháu gồm năm người, vừa ho hen, vừa hít mũi sụt sịt. Họ ngồi trong phòng khách mà nhảy mũi lia lịa, làm bà xã tôi sợ hải, tái mặt. Tôi cũng ngại mình bị nhiễm bệnh, chỉ cười mà không dám nói ra. Họ ngồi chơi chừng một tiếng đồng hồ. Tôi cũng mệt lắm, nhưng không dám đi nằm. Sau khi gia đình đứa cháu đi rồi, chúng tôi vội vàng bày lại giấy tờ cần thiết ra bàn lại, và nhất định không bốc điện thoại. Ai kêu cũng không bắt. Bệnh viện có gì khẩn cấp thì nhắn lại trong máy. Bây giờ, tôi mới có cái kinh nghiệm là đừng đi thăm ai trước khi họ sắp lên bàn mổ, và đừng thăm họ sau khi họ mổ xong về nhà. Vì thời gian nầy, sức khoẻ của họ rất mong manh, rất dễ bị nhiễm trùng từ người khác. Vã lại, họ đang mệt, đừng làm họ mệt thêm, mình thì vì thương mến họ, đến thăm viếng, nâng đỡ tinh thần, và nếu không thăm, thì sợ bị trách là vô tình. Nhưng nếu chờ họ bình phục rồi đến thăm thì tốt hơn, vui hơn.

Bệnh viện hẹn tôi 5 gờ sáng. Tôi phải dậy lúc 3 sáng giờ sửa soạn, 4 giờ thì anh bạn hàng xóm lái xe đưa tôi đi. Đến nơi, bệnh viện còn đóng cửa. May nhà tôi không xa bệnh viện, có nhiều bệnh nhân phải ngủ tại khách sạn đêm trước đó, để kịp giờ hẹn. Những y tá, nhân viên làm thủ tục giấy tờ trước khi lên bàn mổ rất dịu dàng, vồn vã, tử tế. Cũng làm cho tôi cảm thấy vui trước khi lên bàn mỗ. Nhắc tôi rằng, đời còn có nhiều người dễ thương lắm. Một ông y-tá già, cầm cái dao cạo điện, hỏi han tôi ngọt ngào, và ông bắt đầu cạo lông lá cho tôi, cạo từ dưới háng cạo lên bụng, ngực. Trơn tru, sạch sẽ. Ông vừa cạo vừa mĩm cười. Sau đó, tôi được đẩy vào phòng mỗ. Trên đường vào phòng mỗ, tôi nghĩ rằng, mình đã về hưu được đúng hai năm, đã được nghỉ ngơi, thong dong, đi chơi, vui thú, làm biếng, không lo lắng, không bận rộn, nhàn nhã, thảnh thơi. Thế thì hôm nay, nếu cuộc giải phẩu thất bại, cái thân nầy được chở xuống nhà xác, thì cũng khỏe, không có gì để tiếc nuối cả. Nghĩ thế, tôi sướng quá, và cười thành tiếng. Ông y-tá đẩy xe ngạc nhiên, chắc chưa thấy một "thằng điên" nào vui vẻ cười tươi như vậy trước khi được mổ tim, nguy hiểm đến tính mạng. Ông hỏi tôi cười cái gì, giờ nầy mà còn cười được, không lo lắng hay sao. Tôi cho ông biết lý do tại sao tôi cười sung sướng, ông vỗ vào chân cái bộp, và khen tôi chí lý.

Thực tâm mà nói, thì sống chết đối với tôi, cũng không quan trọng lắm. Không chết trẻ, thì chết gìa. Không chết bây giờ, thì sau nầy cũng chết. Con người phải già, phải chết, để cho các thế hệ trẻ lớn lên thay thế, thế giới sung sức hơn. Cứ thử giả dụ như, con người không chết, thì bây giờ, cả thế giới đầy cả người già lụ khụ, già chiếm chín phần, trẻ chỉ một phần. Thế giới nây toàn ông bà già mấy trăm tuổi, chống gậy lê từng bước, xe lăn đầy phố phường, đường xá. Thế thì lấy ai mà sản xuất, nuôi nấng nhân loại. Bởi vậy, tôi bình tỉnh, và nghĩ rằng được sống cũng vui, mà được chết, cũng vui không kém.

Vào phòng mỗ, từng y tá tự đến giới thiệu tên tuổi, và cho tôi biết phần hành của họ. Tôi cũng vui vẻ chào, nói vài lời xả giao bình thường. Khi bác sĩ gây mê đến, xưng danh, và nói cho tôi biết, ông sẽ chuyền thuốc mê cho tôi. Tôi chỉ kịp chào xã giao, và sau đó, mê man ngay, không còn biết trời trăng chi nữa cả. Giá như, có chết khi đó, thì cũng được nhẹ nhàng, êm thấm, mau và tiện lắm. Tôi hoàn toàn không biết việc gì đã xẫy ra.

Chừng mười giờ sau, tôi mơ màng tỉnh dậy trong phòng "hồi sinh". Nghe tiếng bà y tá kêu lớn, và vặn nhạc lớn, kêu tôi mở mắt ra, đừng nhắm mắt lại. Tôi cố gắng hết sức, mà hai mí mắt cứ kéo trì xuống, cứ he hé chút xíu, lại bị nhắm lại. Tôi cũng nhớ là mình đang qua cuộc giải phẩu tim. Nghe tiếng bà xã tôi phụ kêu với bà y tá, tôi cố gắng mĩm cười cho vợ yên lòng. Nhưng không biết miệng có cười được hay không. Khi tôi mở mắt đưọc, tôi thấy bà y tá, bà chị tôi và bà xã đang đứng bên giường lo lắng. Tôi đếm được hai mươi mấy cái ống nối vào ngực, vào họng, vào tay, vào mũi, và có tiếng xì xèo của cái máy bơm nào đó, mà tôi tưởng đâu bên cạnh giường có cái hồ nuôi cá, máy bơm nước đang chạy. Tôi thầm nghĩ, thế là cũng chưa "đi đong" cái mạng già được. Thuốc mê làm tôi hơi buồn nôn và chóng mặt.

Suốt đêm hôm đó, một bà y tá da den, mập ú, thức và chăm sóc tôi. Chừng mươi phút, mười lăm phút, bà vào châm thêm thuốc vào bình dang treo, châm thêm máu, xem lại biểu đồ nhịp tim, ghi chú vào sổ. Công việc liên miên, không biết thủ tục bắt buộc, hay bà là người có lương tâm, nên làm việc hết lòng. Rồi rút máu tôi, tiêm thêm thuốc, nhiều lần kê lại gối nằm sau lưng tôi, hỏi han tôi rất tử tế, dịu dàng. Cổ tôi khô như đốt. Bà cho tôi cục nước đá nhỏ như viên kim cương, ngậm trong miệng cho đỡ khát. Khi đó, đúng là quý viên kim cưong ngậm trong miệng. Không được uống nước. Tôi khôi hài, tự ví bà y tá là Đức Bà Quan Âm đang ban giọt cam lồ (cục nước đá) cho người khổ nạn. Suốt một đêm, bà không ngủ, loay hoay quanh giường tôi. Tôi thật tình cảm động. Có những người vì nghề nghiệp, chỉ làm cho xong bổn phận, làm vừa phài thôi. Bà y tá nầy, làm với cả tấm lòng, tưởng như tôi là thân nhân ruột thịt trong gia đình.

Vừa mổ xong chiều hôm qua, mà sáng nay, lúc 5 giờ sáng, y tá đã bắt tôi ngồi dậy trên ghế, dây nhợ lòng thòng hơn hai chục sợi dính từ mũi, miệng, ngực, bụng, chim. Tôi không thể tưởng tượng được, có là muốn hành hạ bệnh nhân chắc. Mệt và chóng mặt lắm. Bà y tá bảo tôi phải ngồi như vậy trong một giờ đống hố. Ngồi được chừng 25 phút, hết sức chịu đựng, tôi xin bà cho nằm, vì mệt quá.

Nằm phòng hồi sinh được hai đêm, sáng hôm sau họ đẩy tôi xuống phòng bệnh thường, và bắt tôi tập đi bộ mỗi ngày và tắm. Khiếp, vết thương dài hơn hai tấc, còn rỉ máu còn tươi , và nhiều cái lỗ trên ngực, có ống lớn bằng ngón tay nối từ trong tim, trong phổi lòng thòng ra ngoài, dính với cái máy, cái bình. Thế mà bắt tôi tắm vòi sen, tắm xong y tá dùng khăn chậm khô ngực, không dám lau. Trước khi đi mổ, bà xã tôi ép ăn, để có đủ sức khỏe mà qua cuộc giải phẩu. Tôi ăn cho vợ vui. Nhưng sau khi mổ xong, bị bón. Cái ruột già căng cứng như muốn nổ ra. Ba bốn ngày không đi tiêu được. Không được rặn, vì sợ các mối chỉ may tại nơi mổ bung ra. Hai y tá cho tôi uống nước trái mân đen, cũng không hiệu quả. Tôi phải dùng đến thủ thuật đề cho phân ra, mà cũng vô hiệu. Cái bụng cứng ngắt, rất đau đớn, khó chịu. Y tá cũng không giúp tôi được gì. Đêm nằm trên giường, tôi nghĩ thầm, chắc mình không chết vì bệnh tim, mà chết vỉ vỡ ruột già. Cứ lăn lộn mãi, có khi thiếp đi chừng năm phút. Tôi gần như mê sảng.

Trong thời gian đau ốm, bịnh hoạn, khi nào tôi cũng giữ được tinh thần khôi hài, ngạo nghễ, xem thường, thế mà hôm nầy, tinh thần tôi xuống lắm. Khi nữa đêm, tôi hé mắt ra, trong bóng mờ, thấy một bà y tá da đen. Lúc nầy là đổi phiên trực gác của các y tá chăm sóc con bệnh. Ngọn đèn phiá sau người y tá làm thành một vòng hào quang trên đầu bà. Tôi vốn không tin theo một tôn giáo nào, và cũng chẳng tin vào thần thánh, nhưng buột miệng thều thào hỏi: "Có phải bà là thiên thần mà Thượng Đế gởi xuống để giúp tôi không?" Bà cười, nhẹ nhàng đặt tay lên trán tôi, và hỏi, bà có thể làm gì để giúp tôi không. Tôi nói với bà, là tôi có cảm tưởng cái ruột già của tôi sắp nổ tung vì bón mấy hôm nay. Bà mau mắn cho tôi thuốc nhét hậu môn. Không kết quả. Bà bảo tôi nằm nghiêng, co chân, và trải nhiếu khăn ra giường, quấn nhiều khăn làm vòng đai bao quanh vùng khăn trải. Rồi bà đưa ngón tay vào hậu môn, mà móc phân ra từ từ, từng chút một. Cẩn thận, nhẹ nhàng. Khi phần cứng của phân moi ra hết, thì phần bên trong chạy phọt ra. Tôi thấy người nhẹ như đang bay bổng lên không trung. Như trên vai mọc cánh, đang bay lượn giữa trời. Khỏe hẵn. Bà y tá dọn giường, và cho tôi viên thuốc ngủ. Tôi cám ơn bà. Nụ cười trên môi bà hiền từ làm tôi liên tưởng đến những bức tượng Quán Thế Âm Bồ Tát. Tôi nắm lấy tay bà mà cám ơn. Dù đã được uống viên thuốc ngủ, nhưng khi bà đi rồi, tôi vẫn cảm động thao thức mãi. Nằm không yên, tôi lấy giấy bút, trong cơn xúc động vì lòng tử tế, vì tình người lai láng, tôi viết một bài thơ, nhan đề là "Belinda", tên của bà y tá. Có lẽ cũng là loại thơ con cóc. E rằng, lời lẽ cũng ngô nghê như một ông ngoại quốc làm thơ bằng tiếng Việt. Viết xong bài thơ, tôi yên tâm ngủ một giấc dến sáng.

Đêm hôm sau, tôi đưa cho bà. Đọc xong, bà cảm động, ôm tôi mà khóc. Bà nói riêng cho tôi biết, bà là nữ Mục Sư đang điều hành một nhà thờ tin lành trong thành phố nầy. Đúng là bà có trái tim của một nữ Thánh. Có lẽ, trước khi đi mổ lớn, chỉ nên ăn thức ăn lỏng, đừng ăn chất đặc, chất xơ, vì thế nào cũng bị bón. Ông bác sĩ giải phẩu cho tôi cũng rất tử tế. Nhiều hôm sau ca mổ, đã 9 giờ đêm, ông còn ghé thăm tôi, hỏi han kỹ lưỡng, dịu dàng. Cái lưng ông còng xuống, có lẽ do cứ cúi xuống lâu trên bàn mổ mải thành còng lưng. Tôi nghĩ, đa số những người làm việc trong bệnh viện nầy, ngoài mục đích mưu sinh, còn cả một say mê nghề nghiệp, và cả tấm lòng nhân từ.

Sau khi mổ, vết cắt lớn, mà tôi không thấy đau đớn, nhức nhối gì cả. Hồi phục rất mau, vết thương kéo da cũng nhanh, làm các y tá và bác sĩ ngạc nhiên. Cũng nhờ một ông bà con có kinh nghiệm dặn, khi nào cảm thấy đau nhức sơ sơ, thì xin thuốc giảm đau ngay, đừng để cho đau quá, vì phải có thời gian, thuốc mới hiệu nghiệm. Trong thời gian dưỡng bệnh, tôi ráo riết ôn lại tiếng Pháp để chuẩn bị đi chơi Âu Châu, nên cũng không có thì giờ nghĩ đến bệnh, đến đau đớn.


Dẫm lên chân bác sĩ, tôi viết sơ về các bệnh dau tim, như múa một đường quyền hoang dại. Sách viết rằng, bệnh liên quan đến tim, rất nhiều khi là "những bước chân âm thầm", không báo trước. Bệnh tim có nhiều loại khác nhau. Thông thường nhất là suy tim, nghĩa là tim không chuyển vận máu đủ cho nhu cầu. Cứ 100 ngưòi Mỹ, thì có 1 người bị bệnh nầy. Nước Mỹ có hơn 2 triệu người suy tim. Tốn phí bệnh viện rất lớn. Trong một năm, những người bị suy tim chết đến 15%, Kế dến đau tim bẩm sinh, sinh ra đã bị đau tim rồi, vì cấu tạo tim mạch không được bỉnh thường. Cứ 1000 em bé sinh ra, có đến 6 đến 8 em bị đau tim bẩm sinh. Bệnh nầy chữa được, bác sĩ sẽ mổ và điều chỉnh lại. Sau nữa là nghẽn mạch máu tim và động tim. Một năm có hơn 1.5 triệu người Mỹ bị bệnh nầy. Sẽ có hơn 500 ngàn ngưòi chết, và khoảng 300 ngàn người đưọc mổ tim. Kế đến là bệnh tim đập sai nhịp và bất tỉnh. Sau đến là van tim bị hư hỏng, rồi đến bệnh mạch máu bị thương tật, bị phình, teo. Cuối cùng là màng bao tim bị bệnh.

Ai muốn biết rõ hơn, xin vào thư viện mượn cuốn "Mayo Clinic Heart Book" mà đọc, rất hay, viết cho người thường đọc. Kinh nghiệm của những người đau tim cho biết, khi có ít hay nhiều triệu chứng sau đây, thì đừng nên coi thường: đau ngực, thở gấp, hay mệt, sưng, bất tỉnh, nhức đầu lâm râm, nhịp đập tim bất thường, tê tay hay chân, màu da không bình thường, té xỉu, thay dổi bất chợt về thị giác, nói năng, và cảm xúc.

Khi nào thì nên đi bác sĩ? Khi triệu chứng đau tim mới có, triệu chứng càng lúc càng nặng, triệu chứng trở nên trầm trọng, triệu chứng làm thành lo lắng, triệu chứng tái diễn. Những người yêu nhiều thì thường bị nhói tim, không biết có chuyển qua bệnh đau tim không. Nhưng những người ăn nhiều chất béo bổ, chắc chắn sẽ đau tim, cho nên có rất nhiều người sợ các chất béo, ngọt, mặn, như sợ thuốc độc. Lo lắng, bị áp lực, muộn phiền nhiều cũng sinh ra đau tim. Bởi vậy, có ông Mỹ đau tim nằm chung bệnh viện với tôi, nói đùa rằng: "Bà nào muốn làm goá phụ sớm, thì cứ cằn nhằn ông chống cho nhiều vào, rồi thế nào cũng được mãn nguyện sớm." Mấy bà nghe, háy nguýt ông sắc như dao chém./.

Tràm Cà Mau

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2018

2018 05 3 720p Cu Tran Thi Gia 100 tuoi:

 https://t.co/RxQAWXqTtL 

Cụ Trần Thị Gia quê ở Mỹ Lộc, Nam Định; nay ở Hà Nội. Cụ là phu nhân của nghệ sĩ Nhiếp ảnh-Điện ảnh Nguyễn Hồng Nghi. Video này trình diễn các ảnh về Cụ từ khi hai tuổi đến khi Cụ được 100 tuổi.

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2018

HAI BÀI THƠ HAY

Bài thơ: NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI của PHẠM THỊ VĨNH HÀ (1992)
VÀI LỜI PHI LỘ:
Mấy chục năm trước tôi - ND đã được đọc bài thơ này, gần đây mới biết tác giả Nguyễn Thị Vinh đã có bài thơ GỬI NGƯỜI CON GÁI ĐANG YÊU tặng Phạm Thị Vĩnh Hà. Xin giới thiệu cả 02 bài cùng quý vị và các bạn, nhất là cho các bạn đã làm dâu - đã, đang và sẽ là mẹ chồng:
NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI
Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Vì trước con anh ấy là của Mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh ấy yêu Mẹ, Mẹ ơi !
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng Mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai
Mẹ đừng buồn mỗi hoàng hôn hay mỗi sớm mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ mãi là bờ bến của đời anh
Con chỉ là cơn mưa mỏng manh
Mọi người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu suốt đời âm ỷ cháy
Anh ấy chỉ dành cho Mẹ, Mẹ ơi !
Anh ấy có thể cùng con đi suốt cuộc đời
Cũng có thể chia tay ngay ngày mai ... Có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu Mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ ... thứ hai ...

Tác giả: PHẠM THỊ VĨNH HÀ Sinh viên đại học Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội (1992)
--------------------------------------------------------------------------------
Ngọc Dũng bổ sung đoạn sau:
Bài thơ trên được đăng trên báo Phụ nữ Việt Nam ngày 18 tháng 5 năm 1992, khi tác giả còn là sinh viên trường Đại học Sư phạm Ngoại ngữ, và được trao Giải nhất Thơ sinh viên cụm 10, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Bài thơ đã được nhạc sĩ Xuân Phương phổ nhạc thành bài hát cùng tên. Một số nơi chép nhầm tên tác giả là Phan Thị Vĩnh Hà hay Phan Vĩnh Hà.
=====================================================================                                                                         Lời tác giả Nguyễn Thị Vinh:
Tôi đã được đọc bài thơ này vào năm 1995 . Nhưng không biết của ai. Tôi cũng đã viết một bài thơ gửi tặng tác giả. Không biết gửi cho ai. Nay tình cờ lên mạng đọc được. Xin đăng bài thơ của tôi. Trân trọng tặng Phạm thị Vĩnh Hà. Chân thành chúc tác giả hạnh phúc.
GỬI NGƯỜI CON GÁI ĐANG YÊU
Sao Mẹ lại buồn khi con Mẹ được yêu ?
Đừng nghĩ thế ! Cô gái yêu con Mẹ
Ý nghĩ ấy sẽ làm con nhỏ bé
Sẽ khiến con đau khổ suốt cuộc đời
Bởi tình yêu không thể chia đôi
Nhưng có thể nhân lên theo cấp số
Cha mẹ yêu con, người chồng yêu vợ
Quyết chẳng thể nào lại bên trọng bên khinh
Tạo hoá sinh ra chữ HIẾU, chữ TÌNH
Chỉ sau trước chứ không nặng nhẹ
Mẹ biết rằng: một ngày kia ... Có thể ...
Con trai mình sẽ sống với người yêu
Chẳng được bên con mỗi sớm mỗi chiều
Nhưng Mẹ biết, nó vẫn là của Mẹ
Mẹ sẽ yên lòng khi nó không đau khổ
Mẹ sẽ vui mừng khi thấy nó được yêu
Tạo hoá vô biên, đời người chẳng bao nhiêu
Hãy bao dung, dịu hiền, nhân ái
Hãy yêu thương sẽ được người yêu lại
Sách dạy rằng: Có nhận phải có cho
Mẹ sinh con từ thủa ấu thơ
Bú mớm, yêu thương, nâng niu, hờn giận
Quý nhất trên đời, bởi nó là xương thịt
Là ruột gan, tim óc của mình
Mẹ sẽ yên lòng khi đem nó cho con
Nếu Mẹ biết con một lòng yêu nó
Sẽ đến một ngày ... Đời người phải thế !
Mẹ sẽ ra đi ... Bỏ lại nó trên đời ...
Mẹ sẽ buồn phiền ... Khi thấy nó khổ đau
Nó chẳng được yêu ...
Nó không hạnh phúc ...
Trong hai ta ... Đừng nghĩ ... Ai thứ nhất !
Đừng nghĩ rằng ... Nó sẽ thuộc về ai ?
Con tim yêu ... Không sợ thiệt thòi ...
Không tính toán ... Mình được nhiều ... Hay ít ...
Mẹ sẽ ... Mang ơn Con ... Khi mà Mẹ biết ...
Nếu chẳng có Mẹ trên đời ... Nó vẫn được yêu thương.

NGUYỄN THỊ VINH.
VIẾT TẠI HÀ NỘI NĂM 1995
Được đăng bởi Vinh Nguyễn Thị vào lúc 21:31