Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017

SỰ THẬT VỀ ĐỨA CON RƠI CỦA NGÔ ĐÌNH DIỆM

XEM  Ở ĐÂY

Chuyện về những mối tình và con rơi của Ngô Đình Diệm

XEM  TẠI ĐÂY

HỆ LỤY CỦA LONG MẠCH MỘ TỔ 3 ĐỜI TỔNG THÔNG NGÔ ĐÌNH DIỆM Ở LỆ THỦY, QUẢNG BÌNH BỊ ĐỨT 2 LẦN ?

ĐỌC  TẠI ĐÂY

Tại sao phải giết cả Tồng Thống Diệm và Tổng Thống Kennedy?

XEM  TẠI ĐÂY

Chủ tịch Vinachem bổ nhiệm người nhà: Thu hồi quyết định, cắt chức vụ

ĐỌC  Ở ĐÂY

Chậm xử "khối u" Vinachem

XEM  TẠI ĐÂY

Ban Bí thư chỉ đạo khẩn trương thi hành kỷ luật hành chính Chủ tịch Tập đoàn Vinachem

XEM   TẠI ĐÂY

ÔNG QUAN LIÊU, ÔNG QUAN VÀ VIỆC PHÁT HIỆN NÓ THEO CÁCH NHÌN CỦA THƠ TRÀO PHÚNG

ĐỌC  TẠI ĐÂY

Chữ Phận của Nguyễn Du, chữ Phận trong Truyện Kiều

XEM  TẠI ĐÂY

Ông G-bov(*) với vấn đề nghệ thuật- Dostoievski

ĐỌC  Ở ĐÂY

VĂN PHÁP TRUYỆN KIỀU TRONG CON MẮT CỤ THAI SƠN ĐẶNG NGUYÊN CẨN

ĐỌC  Ở ĐÂY

GIẢI MÃ CÁCH ĐỌC KIỀU CỦA TẢN ĐÀ (QUA VĂN HOA TIÊN VÀ VĂN KIỀU)

XEM   TẠI ĐÂY

Sự đóng góp của Thầy Lê Xuân Phương ( 1904 --1989 ) vào bài VĂN TẾ TRẬN VONG TƯỚNG SĨ

XEM  TẠI ĐÂY

Nguồn gốc và quá trình hình thành cách đọc Hán Việt

ĐỌC  Ở ĐÂY

Sưu tầm bài hát dân gian

ĐỌC  Ở ĐÂY

Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

VỀ HƯU

VỀ HƯU (thơ sưu tầm)
(Tình cờ thấy bài thơ này trên mạng. Sao nó đúng tâm trạng mình quá, nghỉ hưu gần 2 năm mà vẫn chưa hết âm ỷ sướng, nên post cho mọi người cùng xem. Tiếc là không biết tên tác giả)
Cứ ngỡ chẳng kịp hưu
Đã phải về với đất
Thế mà ơn Trời,Phật
Nay đã tuổi hưu rồi!
Về hưu, về hưu thôi
Chia tay đồng nghiệp nhé
Chia tay thời trai trẻ
Ta sang trang cuộc đời!
Như triều đầy rồi vơi
Trăng tròn trăng lại khuyết
Làm người ta phải biết
Thuận theo lẽ đất trời!
Và đó, cũng lẽ đời
Tre già rồi măng mọc!
Bao năm rồi khó nhọc
Nay đời cho thảnh thơi!
Hưu, khoái lắm người ơi
Sao lại không thích nhỉ?
Về hưu vừa được nghỉ
Lại còn được trả lương!
Về cuộc sống đời thường
Có gì mà sốc nhỉ?
Lương ít đi một tý
Nhưng nhiều lắm tự do!
Về hưu, chẳng âu lo
Bỏ lại sau tất cả
Kệ tranh giành, đấu đá
Kệ tỵ hiềm, ghét ghen
Kệ cả những bon chen
Danh lợi và quyền chức...!
Ta được về cõi thực
Ta được ta là ta!
Chẳng sợ người rầy la
Chẳng bị người quản lý
Muốn làm gì, tuỳ ý
Muốn đi đâu thì đi.
Sáng ra chẳng vội chi
Nắng mưa gì cũng mặc
Chẳng sợ gì đường tắc
Chẳng sợ đi muộn giờ.
Về hưu có đâu ngờ
Thành người oai đến thế
Lên xe được nhường ghế
Được giảm giá tầu xe...
Về hưu gặp bạn bè
Sao mà vui vui lạ
Về hưu giàu lắm nhá
Thành tỷ phú thời gian!
...
Tĩnh tại và cư nhàn
Để rồi ta ngẫm lại
Những ngọt bùi đã trải
Những cay đắng đã qua
Về hưu cũng nghiệm ra
Người nghĩa tình, tử tế...
Về hưu hay lắm nhé
Trang đời mới bắt đầu!
Hưu, nào đã hết đâu
Còn bao điều rất tuyệt
Về hưu rồi mới biết
Về hưu mới nhận ra!
Hãy được chính là ta
Của tháng ngày còn lại!

MAI BẠN VỀ HƯU

MAI BẠN VỀ HƯU
Chia tay mai bạn về hưu
Con tàu đã cập bến chiều neo buông
Qua rồi sóng cả đại dương
Hết rồi lồng lộng bốn phương đất trời.
Thế là bạn đã sáu mươi
(Dẫu là thánh cũng có thời già nua)
Một đời trăm chuyện được thua
Ngoảnh nhìn chớp mắt ngỡ vừa nằm mơ.
Mai về bạn chớ ngẩn ngơ
Nãy còn ấn kiếm, bây giờ thường dân
Chẳng xe đưa đón tận sân
Không còn thuộc hạ tụ quần ngoài trong.
Từ mai ngõ sạch cửa thông
Những phường cơ hội sẽ không tới nhà
Bè “hờ” bạn “rởm” lảng xa
Ngày còn nhiều gió trăng qua với mình
NGUYỄN LONG – Thái Bình

THĂM BẠN VỀ HƯU của Đặng Hấn

Sau khi đăng loạt bài về hưu trí, tôi nhận thấy: Có vẻ như là chủ đề HƯU trong thơ ca được nhiều người quan tâm. Nay tôi trình làng thêm bài này hầu quý vị đọc chơi - ND
==================================================
Nhà thơ Đặng Hấn
Thứ Tư, 09/09/2015 10:30 GMT +7
Vũ Bình Lục
Nhà thơ Đặng Hấn sinh năm 1942 tại Kiến Xương, Thái Bình, hiện nghỉ hưu tại hành phố Sài gòn, sau nhiều năm dạy toán đại học ở đây. Tuy là thấy dạy toán nhưng ông lại làm thơ hay, nhất là viết cho thiếu nhi. Ông còn có cả thơ hay viết cho người lớn. Thơ Đặng Hấn giản dị, chân tình, nhưng cũng không kém phần sâu sắc...VBL trân trọng giới thiệu một trong những bài thơ hay của nhà thơ Đặng Hấn, bài THĂM BẠN VỀ HƯU...
NHÀ THƠ ĐẶNG HẤN THĂM BẠN VỀ HƯU
(Về bài thơ Thăm bạn về hưu của Đặng Hấn)

THĂM BẠN VỀ HƯU
Học cùng trường lại cùng quê
Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu
Mới qua điện réo chuông reo
Nay mong ngóng chỉ tiếng kêu ve sầu
Danh ngôn Tây, Sử ký Tàu
Tuổi đời mới thấm nông sâu trò đời!
Mấy năm trước định ghé chơi
Lại e bạn bận, đâu ngồi được yên
Phần vì bạn có chức quyền
Đến chơi ngại tưởng đến phiền lụy chi!
Nghe đâu năm trước Tết về
Phải thuê người đến giữ xe trước nhà
Năm nay tết vắng màu hoa
Mảnh sân biếng chà xanh một màu rêu
Bạn đùa, vẻ mặt buồn thiu
Hiu là hiu hắt, quạnh hiu đấy mà!
Có ai trẻ mãi không già
Ngẫm cơ sự bạn mà ta rùng mình!
Giáo sư Đặng Hấn là nhà thơ dạy toán. Ông là thầy dạy toán Đại học chính hiệu ở Sài –gòn. Thái Bình là quê gốc, nhưng ông sống chủ yếu ở Sài-gòn, kể từ khi nước non liền một dải. Nhà thơ-Nhà giáo Đặng Hấn viết nhiều và viết rất hay cho thiếu nhi, nhưng không phải là không có thơ hay cho người lớn. “Thăm bạn về hưu” là một bài thơ thể lục bát viết về bạn, một người bạn lớn tuổi hơn tác giả, nhưng lại học cùng trường, cùng quê, cho nên cũng rất thân tình.
Bởi là bạn lớn tuổi hơn, nên bạn về hưu rồi mà tác giả thì chưa đến cái đoạn “hiu hắt” ấy của cuộc đời. Đó chính là căn cớ để tạo nên “cơ sự” cho tứ thơ. Tác giả kể: “Học cùng trường lại cùng quê / Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu / Mới qua điện réo chuông reo / Nay mong ngóng chỉ tiếng kêu ve sầu”…Sao vậy? Là vì công việc bận quá, nên chả thấy bạn điện thoại thăm hỏi như trước nữa chăng? Hay là bạn đã quên mình rồi, vì địa vị xã hội, vì “đẳng cấp” quyền lực hay là sự sang giàu đã thay đổi rồi chăng? Vắng bặt tăm hơi, chỉ còn nghe thấy tiếng những con ve sầu kêu nhão cả mùa hè...Tiếp đó là chiêm nghiệm:
Danh ngôn Tây, Sử ký Tàu
Tuổi đời mới thấm nông sâu trò đời!
Đọc sách Tây sách Tàu, rồi danh ngôn nọ phương ngôn kia, mới vỡ ra nhiều điều bấy lâu tưởng đã cũ mèm. Vỡ lẽ rồi thì ngâm ngợi, rồi chiêm nghiệm và triết lý. Một triết lý chả mới mẻ gì, nhưng cái cảm giác “Tuổi đời mới thấm nông sâu trò đời” thì không phải ai, không phải ở tuổi nào cũng thấm thía được cái sự thật tưởng như đơn giản ấy. Tuổi trẻ có thể biết vậy, qua sách vở kim cổ Đông Tây, nhưng chỉ đến khi có “tuổi đời”, tuổi cao, đã đứng ở phía bên kia của đỉnh dốc cuộc đời, mới thấm cái sự đời, cái “trò đời” nông sâu và cũng lắm nhiêu khê đến thế!
Trên đây là kể khái quát, và luận bàn cũng ở mức khái quát. Tiếp theo là kể cụ thể hơn, chi tiết hơn. Và bàn luận cũng sâu hơn. Hai cảnh đời được kể, dựng lên một sự đối lập hoàn toàn. Anh bạn làm “quan” đời mới, có chức có quyền và đương nhiên có tiền, nên nhiều kẻ cậy nhờ. Cửa nhà quan rộng rãi quanh năm tấp nập xôn xao, việc công thì ít việc tư bận nhiều, đến như tác giả là bạn cũ bạn thân cũng cảm thấy ngại vào chơi thăm hỏi. Dẫu là chân tình, nhưng người ta lại dễ hiểu lầm thành ra bạn cũ đến xin xỏ nhờ vả phiền phức gì chăng. Có thể là bạn cũng không nghĩ thế, nhưng thi nhân lại có cái cảm giác ấy, có mặc cảm ấy, cũng là sự thường tình, chẳng có ai đáng trách. Kẻ viết bài này, khi còn váng vất tha phương ở nơi núi rừng xa xôi, mỗi khi có dịp về Hà Nội, muốn ghé thăm bạn cũ hồi còn hàn vi, nhưng vân vi mãi rồi lại thôi. “Lâu rồi / nay lại về với phố / phố đông / mà lạc giữa không người / nhà cao / chẳng thấy trời xanh nữa / bạn cũ sang giàu / ngại tới chơi” (Về phố), hoặc “Cổng nhà bạn cao hơn / chó dữ / ngại vào”…
Còn thi nhân Đặng Hấn thì viết: “Nghe đâu năm trước tết về / Phải thuê người đến giữ xe trước nhà / năm nay tết vắng màu hoa / Mảnh sân biếng chà xanh một màu rêu”…Chữ “Nghe đâu” rất khéo, nửa thực, nửa hư, chỉ là tiếng gió, là tin đồn. Năm trước còn làm quan, kẻ đưa người đón. Tết về thì của nả cũng kìn kìn kéo nhau về, xe pháo sang trọng đỗ chật cả đường làng, ngõ phố, phải thuê người trông giữ. Thật là “Thớt có tanh tao ruồi đỗ đến / Gang không mật mỡ kiến bò chi!” (Nguyễn Bỉnh Khiêm). Cái sự đời xưa vậy, mà nay cũng thế. Nhưng mà năm nay thì khác, thôi làm quan rồi, thì “tết vắng màu hoa / mảnh sân biếng chà xanh một màu rêu”, chẳng thấy có ma nào đến cả! Sự đời là vậy. Thói đời là vậy! Đành ngồi mà than thở:
Bạn đùa, vẻ mặt buồn thiu
Hưu là hiu hắt, quạnh hiu đấy mà!
Đành rằng thảm cảnh này không phải là quy luật chung cho tất cả, nhưng sự đời là vậy, vốn thường như vậy. Buồn cho bạn, thương cho bạn, lại nghĩ đến mình cũng sắp sửa hưu đây, bất giác, thi sỹ buông lời chua chát: “Có ai trẻ mãi không già / Ngẫm cơ sự bạn mà ta rùng mình”… Đấy là một cái rùng mình hợp lý, cũng là để kết thúc bài thơ, mà mở ra rất nhiều nghĩ ngợi.Thơ chỉ thiên về kể chuyện, chân thật hoàn toàn, tịnh không hề thấy sự làm duyên làm dáng. Đặng Hấn kể chuyện thật như đùa, cười không ra tiếng, cười như mếu. Đó cũng là một “tính cách” của tài năng!
============================================
Ý kiến của Ngọc Dũng – 12/10/2017:
“Học cùng trường lại cùng quê
Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu
Mới qua điện réo chuông reo
Nay mong ngóng chỉ tiếng kêu ve sầu
Danh ngôn Tây, Sử ký Tàu
Tuổi đời mới thấm nông sâu trò đời!”
06 câu đầu (như trên) đã được Đặng Hấn sửa sau này từ nguyên bản ban đầu là:
Học cùng trường lại cùng quê
Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu
Quẩn quanh báo sớm, trà chiều
Ngóng chuông reo, chỉve kêu trước mành…
Mấy năm lo họp với hành
Lúc về muốn bạn tâm tình tìm đâu?
Danh ngôn Tây, Sử ký Tàu
Đọc thông Tam Quốc, thuộc làu Đông Chu!
Kế thâm, mưu ác, kẻ thù…
Mới hay, rặt chuyện phù du một thời…
Tiếp đến cả đoạn cuối:
Mấy năm trước định ghé chơi
Lại e bạn bận, đâu ngồi được yên
………………………………………………
Toàn bài ban đầu là:
THĂM BẠN VỀ HƯU
Học cùng trường lại cùng quê
Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu
Quẩn quanh báo sớm, trà chiều
Ngóng chuông reo, chỉve kêu trước mành…
Mấy năm lo họp với hành
Lúc về muốn bạn tâm tình tìm đâu?
Danh ngôn Tây, Sử ký Tàu
Đọc thông Tam Quốc, thuộc làu Đông Chu!
Kế thâm, mưu ác, kẻ thù…
Mới hay, rặt chuyện phù du một thời…
Mấy năm trước định ghé chơi
Lại e bạn bận, đâu ngồi được yên
Phần vì bạn có chức quyền
Đến chơi ngại tưởng đến phiền lụy chi!
Nghe đâu năm trước Tết về
Phải thuê người đến giữ xe trước nhà
Năm nay tết vắng màu hoa
Mảnh sân biếng chà xanh một màu rêu
Bạn đùa, vẻ mặt buồn thiu
Hiu là hiu hắt, quạnh hiu đấy mà!
Có ai trẻ mãi không già
Ngẫm cơ sự bạn mà ta rùng mình!
Đặng Hấn