Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016
MẸ MẤT
Bài thơ này do cô Trần Kim Duyên, giáo viên dạy giỏi môn văn bậc THPT ở Lào Cai và Bình Dương chép tặng tôi ngày 22-6-2016 tại Lào Cai. Theo lời cô: bài này cô được thày giáo đọc cho nghe khi đang học đại học sư phạm tại Thái Nguyên, không nhớ tên tác giả.
MẸ MẤT
Thuở nhỏ tôi không tin
Người thân yêu sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đất.
Người thân yêu sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đất.
Từ nay tôi hết thấy
Trên trán mẹ hôn con
Mỗi khi con phải đòn
Đau lòng mẹ la lẫy.
Trên trán mẹ hôn con
Mỗi khi con phải đòn
Đau lòng mẹ la lẫy.
Kìa nhà ai sung sướng
Con mẹ vỗ về nhau
Tim mẹ tôi không có
Khi buồn biết trốn đâu.
Con mẹ vỗ về nhau
Tim mẹ tôi không có
Khi buồn biết trốn đâu.
Hoàng hôn phủ trên mồ
Chuông chùa lạnh rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Như mất cả bầu trời.
Chuông chùa lạnh rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Như mất cả bầu trời.
Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016
Về bài thơ Lòng Mẹ
LÒNG MẸ
Lần đầu ăn mận thấy ngon
Bồi hồi mẹ tính ngày con chào đời
Diệu kỳ con của mẹ ơi!
Từ hư vô bỗng nên người thương yêu.
Con làm khổ mẹ đi nào
Thèm chua, mỏi mệt, xanh xao, vóc gầy
Cũng hay chín tháng mười ngày
Con như trái nặng mình cây chín dần
Vì con khổ đã bao lần
Lại vì con hóa trong ngần niềm vui
Bao nhiêu phiền toái trên đời
Nhờ con mẹ vẫn thảnh thơi tâm hồn
Mai nay sự sống vuông tròn
Thiêng liêng sao lúc đón con chào đời
Xé lòng mẹ đấy con ơi
Mà sao mẹ thấy niềm vui dạt dào
Việt Nam người mẹ lớn lao
Vì muôn đời chịu nỗi đau riêng mình
Dẫu nhiều mất mát hy sinh
Vẫn môi cười đón bình minh nắng tràn!
Thúy Bắc
Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016
Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016
Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016
Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016
Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016
Thứ Hai, 13 tháng 6, 2016
Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016
Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016
Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016
Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016
Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016
Thứ Ba, 7 tháng 6, 2016
Thấy mẹ là gánh nặng, con trai cõng mẹ lên rừng sâu và chết đứng khi nghe mẹ nói...
Thấy mẹ là gánh nặng, con trai cõng mẹ lên rừng sâu và chết đứng khi nghe mẹ nói...
7:10 PM - Saturday, May 21, 2016
Ai cũng có một khoảng trống trong tâm hồn, khoảng trống đó để con người ta hồi tưởng, suy nghĩ và chiêm nghiệm ra mọi điều trong cuộc sống. Hãy dùng khoảng trống tâm hồn đó để ngẫm về cuộc sống qua ba câu chuyện dưới đây.
ảnh minh họa
Câu chuyện thứ nhất:
Chuyện kể rằng, có một chàng trai nọ không thể lo được cho mẹ già, anh cảm thấy bà như một gánh nặng thực sự khi mỗi ngày phải chăm lo cho từng miếng cơm, cốc nước. Chàng trai đã quyết định mang bà mẹ vào một khu rừng để chối bỏ trách nhiệm phụng dưỡng.
Kế hoạch như đã định, tối đến, chàng trai đã thủ thỉ với mẹ rằng anh muốn đưa bà đi dạo. Anh cõng mẹ trên lưng, men theo con đường mòn trên núi và đi tít vào sâu trong rừng. Trong thâm tâm chàng trai nghĩ rằng mẹ anh sẽ không thể nào tìm được đường về nhà, anh cứ cắm đầu đi mãi, đi mãi.
Bỗng dưng chàng trai phát hiện mẹ anh đã bí mật rải những đậu tương trên đường đi, anh tức giận hỏi: “Sao mẹ lại làm điều này?”. Bà mẹ bật khóc và trả lời: “Con ngốc lắm! Mẹ sợ không có mẹ con sẽ không tìm được đường về nhà”.
Câu chuyện thứ 2:
Một người mẹ hỏi đứa con trai 5 tuổi của mình: “Nếu hai mẹ con ta đang khát nước và chỉ có 2 quả táo này, con sẽ làm gì?”. Cậu bé con suy nghĩ một lát rồi ngây thơ trả lời: “Con sẽ cắn mỗi quả táo một miếng mẹ ạ!”.
Bà mẹ không la mắng con nhưng thở dài một tiếng thất vọng. Cô nhẹ nhàng hỏi con: “Con có thể nói cho mẹ biết vì sao con làm điều đó?”. Và cô đã bật khóc khi cậu bé ngây ngô đáp: “Con muốn thử và dành quả ngọt nhất cho mẹ”.
Câu chuyện thứ 3:
Có một cô gái mù không có gì trong tay, ngoài tấm chân tình của cậu bạn trai tốt bụng. Anh chàng sẵn sàng làm tất cả mọi thứ vì cô gái. Một ngày nọ anh hỏi cô: “Vào ngày mà em nhìn thấy, em sẽ lấy anh chứ?”. Cô gái tự tin trả lời: “Vâng! Tất nhiên rồi ạ!”.
Cuối cùng, may mắn cũng mỉm cười với cô, cô nhận được tin mình có thể được cấy ghép giác mạc từ một người hiến tặng. Ngày nhìn thấy ánh sáng đầu tiên, cô nhận ra rằng người yêu chăm sóc mình bấy lâu nay là một chàng mù.
Khi anh cầu hôn cô lần nữa, cô gái lạnh lùng từ chối vì đôi mắt không sáng của anh. Đau đớn và tuyệt vọng, trước khi rời đi, câu cuối cùng mà chàng trai nói với cô gái: “Em hãy chăm sóc đôi mắt của anh thật tốt nhé!”.
nuocduc.org / Nước Đức (Tổng hợp)
Thứ Hai, 6 tháng 6, 2016
Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016
Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2016
Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016
Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)