Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2019

CÓ VÀ KHÔNG

Nguyễn Văn Phượng đến Câu lạc bộ Nghệ Ngữ
CÓ VÀ KHÔNG
Thơ: Nguyễn Văn Phượng
Buồn thay vì một chữ "Tiền"
Làm cho mọi việc đảo điên, quay cuồng:
Có tiền: chuyện khó thành suôn
Không tiền: dù có cúi luồn chẳng xong.
Có tiền: bè bạn ngóng trông
Không tiền: thì nhớ... đừng hòng gặp ai!
Có tiền: nói một hiểu hai
Không tiền: nói mãi, đủ bài... ai nghe?
Có tiền: lắm kẻ chở che
Không tiền: nằm ở vỉa hè... ai thương?
Có tiền: nhiều kẻ vấn vương
Không tiền: ai cũng chán chường, miệt khinh.
Có tiền: nói bậy vẫn tin
Không tiền: nói thật kẻ nhìn, người ngơ.
Có tiền: cuộc sống như mơ
Không tiền: nào được một giờ vui chơi?
Có tiền: kẻ đón người mời
Không tiền: nào được một lời hỏi han!
Có tiền: xấu được nể nang
Không tiền: ngay thật, đàng hoàng bị chê!
Có tiền: kẻ đắm, người mê
Không tiền: chỉ có... tràn trề nỗi đau!
Có tiền: tình nghĩa đổi trao
Không tiền: thì chớ khát khao ân tình!
Có tiền: ai cũng tôn vinh
Không tiền: nhận lấy miệt khinh người đời.
Có tiền: nhiều kẻ đến chơi
Không tiền: dù có thỉnh mời... ai đi?
Ai ơi! Xin hãy khắc ghi:
Cuộc đời là thế... cái chi cũng "Tiền"./.

LUÂN HỒI

Nguyễn Văn Phượng đến Câu lạc bộ Nghệ Ngữ
LUÂN HỒI
Thơ: Nguyễn Văn Phượng
Đời là Cõi Tạm, vô thường
Giàu nghèo rồi cũng một đường giống nhau: 
Chỉ là vùi xuống đất sâu,
Hóa thân hoàn vũ, khói màu bốc lên!
Cần gì mà phải đua chen?
Cần gì mà phải ép chèn người ta?
Chết rồi cũng hóa thành ma
Lấp đi xuống đó khỏi mà đua tranh!
Thua người một chút... là giành
Hơn người một chút... mặt vênh lên rồi!
Đẹp thì kênh kiệu, vẽ vời
Xấu thì oán trách: ông Trời bất công!
Sao không biết để an lòng:
Giàu nghèo có số chứ không do mình!
Sống mà vì nghĩa, vì tình
Tốt Đời, đẹp Đạo ắt sinh phúc phần!
Nghèo mà nhân cách sáng ngần
Còn hơn giàu lại toàn thân bốc mùi!
Xấu mà tiếng tốt để đời
Còn hơn đẹp để tiếng hôi cõi trần!
Đời là duyên nợ đồng lần:
Có vay, có trả, có phần kiếp sau.
Đừng gieo oán, đừng chuốc sầu!
Thảnh thơi mà sống - không đau Luân hồi./.
---------------------------------------------
P/S: "Đã biết trần gian là quán trọ
Hơn thua hờn oán để mà chi?
Thử ra ngồi xuống bên phần mộ
Hỏi họ mang theo được những gì?"

XIN ĐừNG LÀM MẸ KHÓC.

XIN ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC
Hắn là người thành đạt
Gia cảnh rất đề huề
Có con ngoan, vợ đẹp 
Cuộc sống vạn người mê.
Cứ mỗi lần giỗ mẹ
Hắn thiết cỗ linh đình
Nào sơn hào, hải vị...
Để chứng tỏ cái tình.
Trong một lần dọn dẹp
Đem vứt bớt đồ thừa
Hắn thấy quyển nhật ký
Của mẹ mình năm xưa.
Tò mò nên hắn đọc
Những con chữ quay cuồng
Bởi những trang nhật ký
Là những câu chuyện buồn:
Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Già rồi
Sao còn như con nít
Làm cơm vãi khắp nơi!
Ừ...! Bởi vì tuổi lắm
Nên mắt kém, tay run
Có làm rơi ít hột
Âu cũng chỉ chuyện thường!
Khi con còn nhỏ dại
Cũng làm vãi khắp nơi
Mẹ quét, lau, gom lại...
Đâu trách mắng nửa lời?
Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Mặc đồ
Sao lóng nga lóng ngóng
Y hệt nhành cây khô!
Ừ! Tuổi già xương cứng
Gân cũng chẳng dẻo dai
Khó xở xoay, quay trở
Sao cứ mắng mẹ hoài?
Khi con còn nhỏ dại
Cứ hiếu động chân tay
Mẹ mặc hoài mới được
Đâu trách mắng nọ này?
Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Điếc à?
Trả lời rồi vẫn hỏi
Cứ như trúng phải tà!
Ừ...! Già nên nghễnh ngãng
Nghe lúc được, lúc không
Mẹ mới đi hỏi lại
Mắng chi để tủi lòng?
Khi con còn nhỏ dại
Hỏi đủ chuyện trên đời
Mẹ kiên trì đáp lại
Đâu mắng mỏ một lời?
Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Bực mình!
Cả đêm ho sù sụ
Mất ngủ cả gia đình!
Ừ...! Tuổi già nhiều bệnh lắm
Quy luật của tự nhiên
Mẹ đâu mong như thế
Mắng chi để tủi phiền?
Nhớ khi con nhỏ dại
Đủ thứ bệnh mang vào
Hàng năm trời khóc quấy
Mẹ đâu trách câu nào?
Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Cứ mỗi bận ăn cơm
Mẹ phải ngồi góc khuất
Bởi người mẹ không thơm.
Ừ...! Kiếp này ta sống
Con nít đến hai lần
Mẹ già không tự liệu
Tất cả cậy con làm!
Nhớ khi con nhỏ dại
Tè, ị bậy khắp nơi...
Mẹ lau chùi, tắm rửa
Có bao giờ chê hôi?
Ngày... tháng... năm...
Ngày... tháng... năm... mẹ yếu
Chắc chẳng thể... nữa rồi
Những dòng này mẹ viết
Lời sau cuối trong đời:
Dù cho con lạnh nhạt
Hay gắt gỏng bấc, chì
Mẹ chỉ buồn đôi chút
Chứ không trách con gì!
Con vẫn là con mẹ
Bé bỏng và đáng yêu
Dù trôi theo năm tháng
Con đã đổi thay nhiều...!
Hắn thẫn thờ nét mặt
Nhìn lên phía bàn thờ:
Ánh mắt bà âu yếm
Qua lớp khói hương mờ!
Hắn nấc lên từng chặp:
Con bất hiếu mẹ ơi
Con muốn xin lỗi mẹ
Nhưng đã quá muộn rồi!
* Những ai còn Cha- Mẹ
Hãy thức tỉnh kịp thời
Đừng để thành quá muộn
Ôm hối hận cả đời!
Mâm cao ngày giỗ chạp
Cũng chẳng ý nghĩa chi
Nếu khi cha mẹ sống
Đối xử chẳng ra gì!
"Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không"

NHÂN TÌNH THẾ THÁI

NHÂN TÌNH THẾ THÁI

Bao nhiêu năm ta kết duyên chồng vợ
Tuổi xế chiều chẳng lo sợ bà ơi
Hãy cùng tôi bước tiếp đoạn đường đời
Dù vấp ngã nhưng không rời tay nhé

Tuổi đã cao, con bỏ rơi cha mẹ
Chúng trưởng thành đủ lông cánh sẽ bay
Bà với tôi ăn rau cháo qua ngày
Nỗi vất vả không lung lay ý chí

Hãy chầm chậm bước đi ...đừng suy nghĩ
Đã có tôi ... đừng phung phí cuộc đời
Tóc đã bạc, sức khỏe yếu bà ơi
Nhưng tình nghĩa không buông lơi, phai nhạt

Tuổi trẻ giờ quen nhau trong chốc lát
Yêu dại khờ .. bi đát lúc lìa xa
Sống u mê rồi buông thả quá đà
Lỡ một phút có lẽ là ....đã muộn

Ta đã già nên thực lòng không muốn
Nhìn cháu con, xã hội thấy muộn phiền
Nghèo mà vui, vợ chồng mãi đoàn viên
Còn hơn sống vì tiền quên tình nghĩa

Tám mươi năm nhìn đời tôi thấm thía
Có những người sống gác tía lầu son
Nhưng hằng đêm giấc ngủ cũng chẳng tròn
Ôm tiền bạc mà héo hon thân xác

Bà thấy không cuộc sống giờ loạn lạc
Bắn giết nhau ... thật kinh ngạc quá chừng
Cũng là người ... sao mà thấy dửng dưng
Vô tư bước xin bà đừng dừng lại...

Ta phận nghèo nhưng giàu lòng nhân ái
Gieo nhân nào ắt gặt quả ấy thôi
Bà với tôi bên nhau mãi không rời
Niềm hạnh phúc đời này tôi trân trọng ...

Hãy cười tươi vượt qua bao ghềnh sóng
Hai chúng ta đã nghiêng bóng xế chiều
Mong một ngày con thức tỉnh ...thương yêu
Chữ hiếu ấy chính là điều quan trọng

Hãy đáp đền khi mẹ cha còn sống
Phận làm con hy vọng mãi khắc ghi
Bon chen ư... Cuối cùng sẽ được gì ?
Thức tỉnh nhé...trước khi là quá muộn !

Lại Văn Sâm

CƠM & PHỞ



CƠM VÀ PHỞ ~~~

Cơm thì chờ đợi ở nhà 
Phở thì gọi điện rất là quan tâm 
Cơm thì rất ngắn đôi chân 
Nhưng mà lòng dạ lương tâm rất dài

Phở thì quý phái trang đài
Ngồi xe SH chân dài trắng phau
Cơm thì dành hết cho nhau
Vẫn luôn chia sẻ đớn đau vui buồn

Phở thì gặp khổ là chuồn
Nghe tin trúng mánh lại luồn chạy theo
Cơm thì hay cứ lèo nhèo
Mỗi khi về muộn dặt dèo rượu bia

Phở thì đi sớm về khuya
Nhà hàng khách sạn rượu bia ngập mồm
Cơm thì đẹp ở tâm hồn
Giận thì chửi bới mỏi mồm rồi thôi

Phở thì xinh mắt đẹp môi
Nhưng lòng thì chỉ muốn moi bạc tiền
Cơm thì chẳng khác mẹ hiền
Thương yêu chăm sóc gắn liền với ta

Phở thì như bướm và hoa
Đậu xong thấy chán bay ra khỏi vườn
Cơm thì lo lắng tỏ tường
Bên nhau đến hết con đường trăm năm

Phở thì thỉnh thoảng ghé thăm
Nuốt hết gia đạo là quăng cuộc tình
Vì thế hãy quý gia đình
Ai ơi đừng có phụ tình với cơm . /.

Thơ: Nam Nguyễn.

Tự NGẪM Sự ĐỜI

TỰ NGẪM SỰ ĐỜI 1 ~~~~
1 ÷
Bạc vàng biệt thự xe hơi
Chỉ là những thứ đồ chơi rẻ tiền
Con ngoan chồng giỏi vợ hiền
Mới là vô giá núi tiền cũng thua.
2 ÷
Anh em trong họ rất gần
Nhưng không đi lại dần dần thành xa
Người ngoài lui tới vào ra
Buồn vui chia sẻ cùng ta thành gần.
3 ÷
Anh em muốn mãi trọn tình
Thì nên tiền bạc phân minh rõ ràng
Thà cho nhau cả cục vàng
Làm ăn chung chạ một ngàn cũng chia.
4 ÷
Hạnh phúc chẳng phải vì tiền
Hạnh phúc vì có vợ hiền con ngoan
Hạnh phúc chẳng phải giàu sang
Hạnh phúc vì có xóm làng mến yêu.
5 ÷
Giàu tiền chớ vội khoe khoang
Bởi vì thứ âý chỉ mang tạm thời
Giàu tình giàu nghĩa tuyệt vời
Mới là vĩnh cửu ngàn đời chẳng phai.
6 ÷
Khi yêu chín bỏ làm mười
Biết sai nhưng vẫn mỉm cười bỏ qua
Ghét rồi một thổi thành ba
Còn lôi tên tuổi mẹ cha dày vò.
7 ÷
Thà rằng ăn cháo ăn rau
Gia đình hạnh phúc bên nhau sum vầy
Còn hơn thịt cá vun đầy
Mỗi người mỗi ngã tháng ngày lẻ loi.
8 ÷
Cho con kiến thức trong đầu
Để con tìm cách làm giàu mới hay
Cho con nhà cửa đất đai
Mà không biết giữ trắng tay mấy hồi.
9 ÷
Mẹ cho con cả cuộc đời
Cho hết gia đạo không lời kể ơn
Nuôi mẹ được vài bữa cơm
Đã nghe than thở sớm hôm nhọc nhằn.
10 ÷
Dù đi khắp bốn phương trời
Công danh thành đạt rạng ngời non sông
Cuối đời vẫn cứ ước mong
Trở về mảnh đất cha ông quê mình.
11 ÷
Người già chẳng ước nhiều tiền
Chỉ cần tạm đủ khỏi phiền cháu con
Người già chẳng ước ăn ngon
Chỉ cần thái độ cháu con vui lòng.
12 ÷
Đẻ con không phải dễ dàng
Nuôi con khôn lớn lại càng khó khăn
Dạy con thật tốt mới căng
Mẹ cha ai cũng băn khoăn điều này.
13 ÷
Báo đáp cha mẹ khi còn
Đừng chờ đến lúc vào hòm khóc than
Chăm sóc chu đáo nhẹ nhàng
Chứ đâu đòi hỏi bạc vàng gì đâu.
14 ÷
Có tiền trăm bạn nghìn bè
Kết tình huynh đệ rượu chè thâu đêm
Hết tiền đau ốm triền miên
Chỉ còn lại vợ nằm bên cạnh mình.
15 ÷
Vợ chồng mà mất niềm tin
Giống như một chiếc đèn pin chập chờn
Mỗi khi cầm nó đi đường
Lòng luôn lo lắng bất thường xảy ra.
16 ÷
Ở ngoài dạy cả ngàn người
Về nhà vẫn phải nghe lời mẹ cha
Lời mẹ chưa hẳn sâu xa
Nhưng luôn tốt đẹp để ta nên người.
17 ÷
Ta không cầu bạc cầu tiền
Không cầu địa vị chức quyền cao sang
Chỉ cầu hai chữ Bình an
Cha mẹ mạnh khỏe con ngoan vợ hiền.
18 ÷
Giàu sang chỉ biết hôm nay
Lỡ đâu mai mốt trắng tay không chừng
Cho nên chớ có vội mừng
Mà nên khiêm tốn chứ đừng huyênh hoang.
19 ÷
Họ giàu kệ họ em ơi
Mình nghèo mình sống thế thôi em à
Mỗi ngày ba bữa cơm cà
Vợ chồng con cái thuận hòa cũng vui.
20 ÷
Khi nghèo muốn có đủ ăn
Giàu rồi lại muốn tiếng tăm lẫy lừng
Lòng người tham quá vô chừng
Đến khi hấp hối mới ngừng chữ tham.
21 ÷
Tuổi già sức khỏe yếu đi
Nhà cao cửa rộng thiết chi nữa nào
Chỉ cần vui vẻ hỏi chào
Cháu con hiếu thảo ngọt ngào thương yêu.
22 ÷
Giàu tiền mà chẳng giàu tâm
Anh em ruột thịt người thân chẳng màng
Chờ chết ôm lấy hủ vàng
Chôn xuôi âm phủ để làng chửi ngu.
23 ÷
Đã là bổn phận làm con
Phải lo chữ hiếu vuông tròn trước sau
Hai bên nội ngoại như nhau
Đừng nên phân biệt mà đau lòng người.
24 ÷
Cha giàu con được ấm no
Vì thương con cái cha lo chu toàn
Con giàu chưa hẳn cha nhàn
Có người còn tính từng ngàn với cha.
25 ÷
Tuổi già đổi tính là thường
Con cái thấu hiểu nhịn nhường mẹ cha
Chứ đừng hỗn láo lu loa
Mang tội bất hiếu mẹ cha tủi hờn.
Cảm ơn quý bạn đọc thân mến, nếu thấy hay và ý nghĩa thì đừng quên chia sẻ cho mọi người cùng đọc, và chia sẻ để nhận chia sẻ nhiều hơn bạn nhé ... !
Cre: st

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2019

CÓ VÀ KHÔNG


CÓ VÀ KHÔNG
Thơ: Nguyễn Văn Phượng

Buồn thay vì một chữ "Tiền"
Làm cho mọi việc đảo điên, quay cuồng:
Có tiền: chuyện khó thành suôn
Không tiền: dù có cúi luồn chẳng xong. 
Có tiền: bè bạn ngóng trông
Không tiền: thì nhớ... đừng hòng gặp ai!
Có tiền: nói một hiểu hai
Không tiền: nói mãi, đủ bài... ai nghe?
Có tiền: lắm kẻ chở che
Không tiền: nằm ở vỉa hè... ai thương?
Có tiền: nhiều kẻ vấn vương
Không tiền: ai cũng chán chường, miệt khinh.
Có tiền: nói bậy vẫn tin
Không tiền: nói thật kẻ nhìn, người ngơ.
Có tiền: cuộc sống như mơ
Không tiền: nào được một giờ vui chơi?
Có tiền: kẻ đón người mời
Không tiền: nào được một lời hỏi han!
Có tiền: xấu được nể nang
Không tiền: ngay thật, đàng hoàng bị chê!
Có tiền: kẻ đắm, người mê
Không tiền: chỉ có... tràn trề nỗi đau!
Có tiền: tình nghĩa đổi trao
Không tiền: thì chớ khát khao ân tình!
Có tiền: ai cũng tôn vinh
Không tiền: nhận lấy miệt khinh người đời.
Có tiền: nhiều kẻ đến chơi
Không tiền: dù có thỉnh mời... ai đi?
Ai ơi! Xin hãy khắc ghi:
Cuộc đời là thế... cái chi cũng "Tiền"./.