Thứ Sáu, 29 tháng 12, 2017
CHỒNG CŨ
CHỒNG CŨ
Một năm vài ba bận
Chồng cũ ghé thăm con
Và lần nào cũng hỏi
Bằng cái giọng buồn buồn
Chồng cũ ghé thăm con
Và lần nào cũng hỏi
Bằng cái giọng buồn buồn
Sao em cứ ở vậy?
Sao không lấy chồng đi?
Vợ chỉ cười nói nhỏ
Lấy chồng để làm gì
Sao không lấy chồng đi?
Vợ chỉ cười nói nhỏ
Lấy chồng để làm gì
Anh cứ vui duyên mới
Đừng lo nhiều cho em
Biển ngàn năm sóng vỗ
Đâu phải bởi xa thuyền
Đừng lo nhiều cho em
Biển ngàn năm sóng vỗ
Đâu phải bởi xa thuyền
Nếu em đi bước nữa
Em thương con mình thôi
Gọi người dưng là bố
Chắc gì chúng sẽ vui
Em thương con mình thôi
Gọi người dưng là bố
Chắc gì chúng sẽ vui
Mẹ con em vẫn sống
Vẫn đầy đủ thương yêu
Bình yên em gìn giữ
Đâu chỉ một sớm chiều
Vẫn đầy đủ thương yêu
Bình yên em gìn giữ
Đâu chỉ một sớm chiều
Nếu em lấy chồng mới
Tình cảm phải chia đôi
Rồi lo thêm người khác
Con mình sẽ thiệt thòi
Tình cảm phải chia đôi
Rồi lo thêm người khác
Con mình sẽ thiệt thòi
Duyên số rồi anh ạ!
Anh đừng tự trách mình
Chỉ cần con hạnh phúc
Em bằng lòng-hy sinh
------------------------------
Chiều đông hun hút gió
Chồng cũ vội đi rồi
Hiu hắt căn nhà nhỏ
Xa dần tiếng ''Bố ơi!''
Anh đừng tự trách mình
Chỉ cần con hạnh phúc
Em bằng lòng-hy sinh
------------------------------
Chiều đông hun hút gió
Chồng cũ vội đi rồi
Hiu hắt căn nhà nhỏ
Xa dần tiếng ''Bố ơi!''
(LẬT ĐẬT)
GỬI CHỒNG CŨ
GỬI CHỒNG CŨ
Em chẳng thèm quan tâm, anh tránh ra, đừng làm phiền em nữa
Em bận lắm, phải giặt đồ, nấu cơm, đi chợ
Chứ đâu như một số người suốt ngày dửng mỡ phấn son.
Em bận lắm, phải giặt đồ, nấu cơm, đi chợ
Chứ đâu như một số người suốt ngày dửng mỡ phấn son.
Anh ra ngoài kia đi, em còn thay
tã cho con
Đứng đây vướng tay vướng chân, em chẳng làm gì được
Đã bảo rồi, đứng tránh xa một chút
Em nhiều lỗi thế à? Mà một phút anh mấy lần xin.
Đứng đây vướng tay vướng chân, em chẳng làm gì được
Đã bảo rồi, đứng tránh xa một chút
Em nhiều lỗi thế à? Mà một phút anh mấy lần xin.
Cô ấy đợi anh ngoài kia, anh ra
đó nhanh lên
Không cô ấy buồn, lại trách hờn anh đấy
Em bận chăm con rồi, không chăm anh được mấy
Làm anh thấy thiệt thòi, thôi anh cứ đi đi.
Không cô ấy buồn, lại trách hờn anh đấy
Em bận chăm con rồi, không chăm anh được mấy
Làm anh thấy thiệt thòi, thôi anh cứ đi đi.
Mẹ con em, anh đừng bận tâm làm
gì
Em đẻ em nuôi, là con của mình em không liên quan gì anh cả
Con khóc em dỗ dành, em nâng khi con ngã
Chẳng phải anh bận lắm mà, sao cứ đứng ở đây.
Em đẻ em nuôi, là con của mình em không liên quan gì anh cả
Con khóc em dỗ dành, em nâng khi con ngã
Chẳng phải anh bận lắm mà, sao cứ đứng ở đây.
Đừng để em nói nhiều, anh đi ra
ngoài ngay
Em bảo rồi, anh chẳng có lỗi bé, lỗi to, lỗi tày đình gì hết
Chỉ là em muốn một mình em cho đỡ mệt
Quan tâm làm gì anh có gần hay thân thiết với ai...
Em bảo rồi, anh chẳng có lỗi bé, lỗi to, lỗi tày đình gì hết
Chỉ là em muốn một mình em cho đỡ mệt
Quan tâm làm gì anh có gần hay thân thiết với ai...
Nguồn: ST
Chủ Nhật, 24 tháng 12, 2017
Thứ Hai, 18 tháng 12, 2017
Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2017
Thứ Bảy, 16 tháng 12, 2017
Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017
Thứ Năm, 7 tháng 12, 2017
Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017
Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2017
Thứ Năm, 30 tháng 11, 2017
Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017
Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017
Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017
Bài thơ ám ảnh của BàNH THANH BâN
BÀNH THANH BẦN VÀ BÀI THƠ ÁM ẢNH
Lưu Quốc
Hòa
Một lần lên Hà Nội công tác, tôi ghé
thăm một Biên tập viên trang Lucbat.com. Được giới thiệu về tập thơ Bành Thanh
Bần. Thú thật tôi nghe tên cứ nghĩ tác giả là một lão nông nhà quê nghèo khó
bần hàn nhưng yêu thơ mà bán lúa hay bán bò bán lợn để in . Nghĩ vậy thôi chứ
không lục vấn. Người làm thơ bây giờ nhiều quá, bùng nổ và lạm phát kinh dị, có
khi vượt cả nghề nông nhàn đi làm thợ xây thợ mộc… Để kiếm bài thơ hay bây giờ
cũng rất khó. Hình như nó cách tân quá, bóng bẩy quá, galăng quá mà... trượt
khỏi thơ. Thôi! đấy là việc của những nhà phê bình thẩm định, cái hạng tôi ngu
đần biết quái gì về thơ mà táy máy vào, tôi chỉ cảm nhận thấy hay thì bảo là
hay và thấy không hay thì tảng lờ. Tôi là công chúng nên nghĩ ngợi cũng đứng về
phía công chúng yêu thơ mà bình phẩm.
Đi dự trại sáng tác Liên Hiệp lần này tại Đồng Mô tôi được Nhà thơ Chu Thị Linh Quang,Hội văn nghệ Hà Nội và quê ở Xứ Đoài- Sơn Tây. Lại một lần nữa chị Quang nhắc tên Bành Thanh Bần và gần ngày tổng kết trại, chị Linh Quang bảo tôi: ”Cậu Hòa ơi! Chiều nay anh Bành Thanh Bần đến giao lưu với VNS trại ta đấy”.
Khoảng 3 giờ chiều khi chúng tôi đang tíu tít chuẩn bị cho buổi giao lưu thì có một chiếc xe hơi rất sang đỗ trước cổng khách sạn Thiên Mã, Một đại gia cao lớn và nét mặt hiền khô bước ra. Chị Quang chỉ tôi: “Anh Bần đấy”… Té ra anh không “Bần” tý nào. Chị Quang bảo anh chính là Giám đốc Khu du sinh thái Hồ Tiên Sa- Ba vì-Hà Nội .Theo tư duy nhà quê bảo thủ của tôi, tôi vẫn nghĩ: Làm thơ thì thôi làm tiền và ngược lại. Ông này vừa làm tiền, vừa làm thơ kể cũng kỳ quặc. Thì cứ để ông ấy thả thơ xem béo gày thế nào.
Là tác giả văn xuôi tôi ngồi nghe các tác giả thơ lần lượt lên giao lưu… Kể cũng bất công, bọn văn xuôi mài đũng quần suốt đêm suốt ngày để sáng tác nhưng không bao giờ được đọc tác phẩm, không được hoan hô hoan hiếc bao giờ. Đem văn xuôi ra đọc có khi vào trại điên Thường Tín.
Các tác giả thơ “hách” thật. Họ giơ tay lên trời, bổ tay xuống đất, ánh mắt liu riu như ma làm, như nhập đồng nhập cốt mà đọc mà ngâm. Cái mông đung đưa lả lướt như ca sỹ như diễn viên lên sân khấu. Rồi người nghe vỗ tay như pháo nổ. ..Vậy người làm thơ phải đông hơn người viết văn là cái chắc. Văn là gạo nấu thành cơm (có thể là khê, là sống xít) còn Thơ là gạo nhưng cất thành rượu uống vào say lử say lừ.
MC giới thiệu Bành Thanh Bần đọc thơ. Khác với tác phong của giới thơ phú, anh lên diễn đàn trông thô vụng và thiếu tự tin, hấp tấp mở tập thơ chọn bài “Lễ động thổ vắng anh” và đọc không được diễn cảm. Bài thơ như sau:
Đi dự trại sáng tác Liên Hiệp lần này tại Đồng Mô tôi được Nhà thơ Chu Thị Linh Quang,Hội văn nghệ Hà Nội và quê ở Xứ Đoài- Sơn Tây. Lại một lần nữa chị Quang nhắc tên Bành Thanh Bần và gần ngày tổng kết trại, chị Linh Quang bảo tôi: ”Cậu Hòa ơi! Chiều nay anh Bành Thanh Bần đến giao lưu với VNS trại ta đấy”.
Khoảng 3 giờ chiều khi chúng tôi đang tíu tít chuẩn bị cho buổi giao lưu thì có một chiếc xe hơi rất sang đỗ trước cổng khách sạn Thiên Mã, Một đại gia cao lớn và nét mặt hiền khô bước ra. Chị Quang chỉ tôi: “Anh Bần đấy”… Té ra anh không “Bần” tý nào. Chị Quang bảo anh chính là Giám đốc Khu du sinh thái Hồ Tiên Sa- Ba vì-Hà Nội .Theo tư duy nhà quê bảo thủ của tôi, tôi vẫn nghĩ: Làm thơ thì thôi làm tiền và ngược lại. Ông này vừa làm tiền, vừa làm thơ kể cũng kỳ quặc. Thì cứ để ông ấy thả thơ xem béo gày thế nào.
Là tác giả văn xuôi tôi ngồi nghe các tác giả thơ lần lượt lên giao lưu… Kể cũng bất công, bọn văn xuôi mài đũng quần suốt đêm suốt ngày để sáng tác nhưng không bao giờ được đọc tác phẩm, không được hoan hô hoan hiếc bao giờ. Đem văn xuôi ra đọc có khi vào trại điên Thường Tín.
Các tác giả thơ “hách” thật. Họ giơ tay lên trời, bổ tay xuống đất, ánh mắt liu riu như ma làm, như nhập đồng nhập cốt mà đọc mà ngâm. Cái mông đung đưa lả lướt như ca sỹ như diễn viên lên sân khấu. Rồi người nghe vỗ tay như pháo nổ. ..Vậy người làm thơ phải đông hơn người viết văn là cái chắc. Văn là gạo nấu thành cơm (có thể là khê, là sống xít) còn Thơ là gạo nhưng cất thành rượu uống vào say lử say lừ.
MC giới thiệu Bành Thanh Bần đọc thơ. Khác với tác phong của giới thơ phú, anh lên diễn đàn trông thô vụng và thiếu tự tin, hấp tấp mở tập thơ chọn bài “Lễ động thổ vắng anh” và đọc không được diễn cảm. Bài thơ như sau:
Lễ động thổ vắng anh
Lễ động thổ xây nhà cho các con anh
Không có anh, dẫu anh là bố
Trong tờ Sớ vẫn ghi tên anh là chủ
Em thầm đọc lên lòng bỗng nghẹn ngào
Các con anh hỏi mẹ vì sao
Bố không về sáng nay hở mẹ?
Cứa lòng em lời con thơ bé
Các con ơi!
Đứng bên mẹ, vái thay bố đi nào
Vẳng đến tai em lời hàng xóm thầm thào
Sao bố chúng không về phải mượn người động thổ?
Họ đâu biết từ khi tình tan vỡ
Anh lấy người ta
Ngôi nhà mới xây anh đã đứng tên động thổ rồi
Ngôi nhà ông bà chia cho nay ngửa cổ thấy giời
Thương em, thương các cháu bơ vơ, ông bà cho em thêm tiền xây lại
Tìm kiếm mãi không có người đúng tuổi
Làm lễ động thổ cho ngôi nhà này…Em biết cậy nhờ ai?
Nếu anh về
Lòng em sẽ nguôi ngoai
Anh biết không
Cả ngày qua em mỏi tìm khắp phố
Công an hộ khẩu Phường thương em mách nhỏ
Mượn tuổi người dưng em nhờ họ động thổ thay anh!
Chín nhát cuốc bổ vào nền nhà có động đến trời xanh
Các con bíu chặt em
Trời đổ mưa nặng hạt
Bát nhang cúng ngoài trời ngơ ngác
Khói ngoằn nghèo bay lên, bay lên
Nước mắt của trời hay nước mắt của em…?
Ngôi nhà sắp xây bến đỗ bình yên
`Mong đón anh về dù chỉ một lần hay mãi mãi
Khấn thầm với trời xanh
Lòng em thắt lại
Bóng ai động bên thềm, có phải anh không?
Không có anh, dẫu anh là bố
Trong tờ Sớ vẫn ghi tên anh là chủ
Em thầm đọc lên lòng bỗng nghẹn ngào
Các con anh hỏi mẹ vì sao
Bố không về sáng nay hở mẹ?
Cứa lòng em lời con thơ bé
Các con ơi!
Đứng bên mẹ, vái thay bố đi nào
Vẳng đến tai em lời hàng xóm thầm thào
Sao bố chúng không về phải mượn người động thổ?
Họ đâu biết từ khi tình tan vỡ
Anh lấy người ta
Ngôi nhà mới xây anh đã đứng tên động thổ rồi
Ngôi nhà ông bà chia cho nay ngửa cổ thấy giời
Thương em, thương các cháu bơ vơ, ông bà cho em thêm tiền xây lại
Tìm kiếm mãi không có người đúng tuổi
Làm lễ động thổ cho ngôi nhà này…Em biết cậy nhờ ai?
Nếu anh về
Lòng em sẽ nguôi ngoai
Anh biết không
Cả ngày qua em mỏi tìm khắp phố
Công an hộ khẩu Phường thương em mách nhỏ
Mượn tuổi người dưng em nhờ họ động thổ thay anh!
Chín nhát cuốc bổ vào nền nhà có động đến trời xanh
Các con bíu chặt em
Trời đổ mưa nặng hạt
Bát nhang cúng ngoài trời ngơ ngác
Khói ngoằn nghèo bay lên, bay lên
Nước mắt của trời hay nước mắt của em…?
Ngôi nhà sắp xây bến đỗ bình yên
`Mong đón anh về dù chỉ một lần hay mãi mãi
Khấn thầm với trời xanh
Lòng em thắt lại
Bóng ai động bên thềm, có phải anh không?
Bài thơ anh là một câu chuyện buồn
khi đôi vợ chồng nọ tan đàn sẻ nghé, mỗi người mỗi nơi. Anh chồng lấy vợ mới đã
xây nhà mới, anh ta đã động thổ đứng tên ở tổ ấm khác và theo luật Thọ Mai
không còn quyền đứng tên động thổ tại ngôi nhà thứ nhất với vợ cái con cột..
Thế thôi! Cái xót là chỗ ấy, cái đắng đót là ở chỗ ấy. Bài thơ là đoạn văn xuôi
bằng thơ và nhìn kỹ hơn là cái biên bản tóm tắt hay cũng có thể là dòng nhật ký
của một phụ nữ mất chồng, mất một cách đau đớn không phải vì tai nạn hay ốm
đau… Mất đơn giản mà không giản đơn là chia tay nhau vì hôn nhân thất bại. Ngày
động thổ là ngày quan trọng được xếp vào hàng thứ ba trong đời người mà đơn lẻ
lo toan. Trong cuộc sống vợ chồng bao giờ người đàn ông cũng là thành lũy, là
phên dậu cho đàn bà nương cậy dù người đàn bà ấy có là nguyên thủ quốc gia cũng
không muốn vượt quyền, cái diễn biến tâm lý thông thường ấy làm người đàn bà
hoang mang và hờn tủi, sự hờn tủi đầy nữ tính, đầy thảng thốt và bật ra thành
lời, thành nước mắt. Người đàn bà ấy không oán than, hờn giận tiếng bấc tiếng
trì lên án chồng, đấy là điều đặc biệt gây ám ảnh lay động tâm thức người đọc.
Càng về cuối bài thơ càng gây cao trào:
Chín nhát cuốc bổ vào nền nhà có động đến trời xanh
Các con bíu chặt em
Trời đổ mưa nặng hạt
Bát nhang cúng ngoài trời ngơ ngác
Khói ngoằn nghèo bay lên, bay lên
Nước mắt của trời hay nước mắt của em…?
Hay câu kết:
Bóng ai động bên thềm, có phải anh không?...
Chín nhát cuốc bổ vào nền nhà có động đến trời xanh
Các con bíu chặt em
Trời đổ mưa nặng hạt
Bát nhang cúng ngoài trời ngơ ngác
Khói ngoằn nghèo bay lên, bay lên
Nước mắt của trời hay nước mắt của em…?
Hay câu kết:
Bóng ai động bên thềm, có phải anh không?...
Đều làm cho người đọc thảng thốt, ám
ảnh.
Cái hay của bài thơ là “tứ”. Bành Thanh Bần đã đóng cái tứ ấy, định vị cái tứ ấy để dệt câu chữ vào. Cái tứ là con ong chúa để đàn ong thợ vo ve bay lượn xôn xao đem mật ngọt về tổ, theo tôi thành công bài thơ nằm ở chỗ ấy. Câu chữ lại mộc mạc, thủ thỉ nhưng không cẩu thả, mà theo tôi nghĩ : Nếu dùng con chữ bóng bẩy quá bài thơ này sẽ “hỏng hẳn”. Bản thân cuộc sống tình cảm con người bao giờ cũng cần sự dung dị và đằm thắm, cái đằm ấy nằm ở tầng triết lý nhân sinh: Phụ nữ bao giờ cũng là người thất bại nặng nề nhất khi hôn nhân đổ vỡ, họ giận đến tím gan ruột nhưng lại rất độ lượng tha thứ, tính ổn định trong tình cảm cao hơn đàn ông.
Bài thơ trúc trắc vần điệu, phóng túng và phá niêm luật ấy làm tôi váng vất… Khi kết thúc bài thơ tôi thấy lòng nặng trĩu. Tôi bỏ cả thông lệ của người thưởng thức mà không vỗ tay, lặng lẽ đứng lên bỏ về phòng ngấm ngầm lau nước mắt, phải đến 15 phút sau mới quay về hội trường, tôi không dám nhìn Bành Thanh Bần bởi nghĩ đến bài thơ tôi lại không cầm nổi nước mắt.
Tôi lặng lẽ đề nghị anh xin lại bản thảo và lúc chia tay khác với bạn bè, tôi không ôm hôn bắt tay, không lấy số điện thoại và khi đọc được bài viết này chắc anh đã quên gương mặt khắc khổ nhà quê của tôi.
Cũng không sao anh Bần nhỉ? Ngưỡng mộ nhau thầm lặng vẫn hơn ồn ào nhưng trong thẳm sâu tâm thức tôi kính nể anh về tấm lòng. Tấm lòng đôn hậu làm nên bài thơ mà tôi thích… Thích thơ để không bao giờ nghĩ đến bỏ vợ con và nếu xây nhà mới còn có quyền ĐỘNG THỔ…... Anh đã gửi thông điệp cho cuộc sống bằng thơ. Thông điệp ấy không ồn ào, cao đạo mà nhẹ nhàng nhưng tôi coi đấy còn gấp nhiều lần những bài giảng đạo đức khô cứng.
Cái hay của bài thơ là “tứ”. Bành Thanh Bần đã đóng cái tứ ấy, định vị cái tứ ấy để dệt câu chữ vào. Cái tứ là con ong chúa để đàn ong thợ vo ve bay lượn xôn xao đem mật ngọt về tổ, theo tôi thành công bài thơ nằm ở chỗ ấy. Câu chữ lại mộc mạc, thủ thỉ nhưng không cẩu thả, mà theo tôi nghĩ : Nếu dùng con chữ bóng bẩy quá bài thơ này sẽ “hỏng hẳn”. Bản thân cuộc sống tình cảm con người bao giờ cũng cần sự dung dị và đằm thắm, cái đằm ấy nằm ở tầng triết lý nhân sinh: Phụ nữ bao giờ cũng là người thất bại nặng nề nhất khi hôn nhân đổ vỡ, họ giận đến tím gan ruột nhưng lại rất độ lượng tha thứ, tính ổn định trong tình cảm cao hơn đàn ông.
Bài thơ trúc trắc vần điệu, phóng túng và phá niêm luật ấy làm tôi váng vất… Khi kết thúc bài thơ tôi thấy lòng nặng trĩu. Tôi bỏ cả thông lệ của người thưởng thức mà không vỗ tay, lặng lẽ đứng lên bỏ về phòng ngấm ngầm lau nước mắt, phải đến 15 phút sau mới quay về hội trường, tôi không dám nhìn Bành Thanh Bần bởi nghĩ đến bài thơ tôi lại không cầm nổi nước mắt.
Tôi lặng lẽ đề nghị anh xin lại bản thảo và lúc chia tay khác với bạn bè, tôi không ôm hôn bắt tay, không lấy số điện thoại và khi đọc được bài viết này chắc anh đã quên gương mặt khắc khổ nhà quê của tôi.
Cũng không sao anh Bần nhỉ? Ngưỡng mộ nhau thầm lặng vẫn hơn ồn ào nhưng trong thẳm sâu tâm thức tôi kính nể anh về tấm lòng. Tấm lòng đôn hậu làm nên bài thơ mà tôi thích… Thích thơ để không bao giờ nghĩ đến bỏ vợ con và nếu xây nhà mới còn có quyền ĐỘNG THỔ…... Anh đã gửi thông điệp cho cuộc sống bằng thơ. Thông điệp ấy không ồn ào, cao đạo mà nhẹ nhàng nhưng tôi coi đấy còn gấp nhiều lần những bài giảng đạo đức khô cứng.
Nhà văn: Lưu Quốc Hòa
Thứ bảy ngày 23/4/2011
Thứ Bảy, 11 tháng 11, 2017
Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017
Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2017
Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017
Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017
Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017
Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017
Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017
Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017
Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017
Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017
Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017
VỀ HƯU
VỀ HƯU (thơ sưu tầm)
(Tình cờ thấy bài thơ này trên mạng. Sao nó đúng tâm trạng mình quá, nghỉ hưu gần 2 năm mà vẫn chưa hết âm ỷ sướng, nên post cho mọi người cùng xem. Tiếc là không biết tên tác giả)
Cứ ngỡ chẳng kịp hưu
Đã phải về với đất
Thế mà ơn Trời,Phật
Nay đã tuổi hưu rồi!
Đã phải về với đất
Thế mà ơn Trời,Phật
Nay đã tuổi hưu rồi!
Về hưu, về hưu thôi
Chia tay đồng nghiệp nhé
Chia tay thời trai trẻ
Ta sang trang cuộc đời!
Chia tay đồng nghiệp nhé
Chia tay thời trai trẻ
Ta sang trang cuộc đời!
Như triều đầy rồi vơi
Trăng tròn trăng lại khuyết
Làm người ta phải biết
Thuận theo lẽ đất trời!
Trăng tròn trăng lại khuyết
Làm người ta phải biết
Thuận theo lẽ đất trời!
Và đó, cũng lẽ đời
Tre già rồi măng mọc!
Bao năm rồi khó nhọc
Nay đời cho thảnh thơi!
Tre già rồi măng mọc!
Bao năm rồi khó nhọc
Nay đời cho thảnh thơi!
Hưu, khoái lắm người ơi
Sao lại không thích nhỉ?
Về hưu vừa được nghỉ
Lại còn được trả lương!
Sao lại không thích nhỉ?
Về hưu vừa được nghỉ
Lại còn được trả lương!
Về cuộc sống đời thường
Có gì mà sốc nhỉ?
Lương ít đi một tý
Nhưng nhiều lắm tự do!
Có gì mà sốc nhỉ?
Lương ít đi một tý
Nhưng nhiều lắm tự do!
Về hưu, chẳng âu lo
Bỏ lại sau tất cả
Kệ tranh giành, đấu đá
Kệ tỵ hiềm, ghét ghen
Bỏ lại sau tất cả
Kệ tranh giành, đấu đá
Kệ tỵ hiềm, ghét ghen
Kệ cả những bon chen
Danh lợi và quyền chức...!
Ta được về cõi thực
Ta được ta là ta!
Danh lợi và quyền chức...!
Ta được về cõi thực
Ta được ta là ta!
Chẳng sợ người rầy la
Chẳng bị người quản lý
Muốn làm gì, tuỳ ý
Muốn đi đâu thì đi.
Chẳng bị người quản lý
Muốn làm gì, tuỳ ý
Muốn đi đâu thì đi.
Sáng ra chẳng vội chi
Nắng mưa gì cũng mặc
Chẳng sợ gì đường tắc
Chẳng sợ đi muộn giờ.
Nắng mưa gì cũng mặc
Chẳng sợ gì đường tắc
Chẳng sợ đi muộn giờ.
Về hưu có đâu ngờ
Thành người oai đến thế
Lên xe được nhường ghế
Được giảm giá tầu xe...
Thành người oai đến thế
Lên xe được nhường ghế
Được giảm giá tầu xe...
Về hưu gặp bạn bè
Sao mà vui vui lạ
Về hưu giàu lắm nhá
Thành tỷ phú thời gian!
...
Tĩnh tại và cư nhàn
Để rồi ta ngẫm lại
Những ngọt bùi đã trải
Những cay đắng đã qua
Sao mà vui vui lạ
Về hưu giàu lắm nhá
Thành tỷ phú thời gian!
...
Tĩnh tại và cư nhàn
Để rồi ta ngẫm lại
Những ngọt bùi đã trải
Những cay đắng đã qua
Về hưu cũng nghiệm ra
Người nghĩa tình, tử tế...
Về hưu hay lắm nhé
Trang đời mới bắt đầu!
Người nghĩa tình, tử tế...
Về hưu hay lắm nhé
Trang đời mới bắt đầu!
Hưu, nào đã hết đâu
Còn bao điều rất tuyệt
Về hưu rồi mới biết
Về hưu mới nhận ra!
Còn bao điều rất tuyệt
Về hưu rồi mới biết
Về hưu mới nhận ra!
Hãy được chính là ta
Của tháng ngày còn lại!
Của tháng ngày còn lại!
MAI BẠN VỀ HƯU
MAI BẠN VỀ HƯU
Chia tay mai bạn về hưu
Con tàu đã cập bến chiều neo buông
Qua rồi sóng cả đại dương
Hết rồi lồng lộng bốn phương đất trời.
Con tàu đã cập bến chiều neo buông
Qua rồi sóng cả đại dương
Hết rồi lồng lộng bốn phương đất trời.
Thế là bạn đã sáu mươi
(Dẫu là thánh cũng có thời già nua)
Một đời trăm chuyện được thua
Ngoảnh nhìn chớp mắt ngỡ vừa nằm mơ.
(Dẫu là thánh cũng có thời già nua)
Một đời trăm chuyện được thua
Ngoảnh nhìn chớp mắt ngỡ vừa nằm mơ.
Mai về bạn chớ ngẩn ngơ
Nãy còn ấn kiếm, bây giờ thường dân
Chẳng xe đưa đón tận sân
Không còn thuộc hạ tụ quần ngoài trong.
Nãy còn ấn kiếm, bây giờ thường dân
Chẳng xe đưa đón tận sân
Không còn thuộc hạ tụ quần ngoài trong.
Từ mai ngõ sạch cửa thông
Những phường cơ hội sẽ không tới nhà
Bè “hờ” bạn “rởm” lảng xa
Ngày còn nhiều gió trăng qua với mình
Những phường cơ hội sẽ không tới nhà
Bè “hờ” bạn “rởm” lảng xa
Ngày còn nhiều gió trăng qua với mình
NGUYỄN LONG – Thái Bình
THĂM BẠN VỀ HƯU của Đặng Hấn
Sau khi đăng loạt bài về hưu trí, tôi nhận thấy: Có vẻ như là chủ đề HƯU trong thơ ca được nhiều người quan tâm. Nay tôi trình làng thêm bài này hầu quý vị đọc chơi - ND
==================================================
Nhà thơ Đặng Hấn
Thứ Tư, 09/09/2015 10:30 GMT +7
==================================================
Nhà thơ Đặng Hấn
Thứ Tư, 09/09/2015 10:30 GMT +7
Vũ Bình Lục
Nhà thơ Đặng Hấn sinh năm 1942 tại Kiến Xương, Thái Bình, hiện nghỉ hưu tại hành phố Sài gòn, sau nhiều năm dạy toán đại học ở đây. Tuy là thấy dạy toán nhưng ông lại làm thơ hay, nhất là viết cho thiếu nhi. Ông còn có cả thơ hay viết cho người lớn. Thơ Đặng Hấn giản dị, chân tình, nhưng cũng không kém phần sâu sắc...VBL trân trọng giới thiệu một trong những bài thơ hay của nhà thơ Đặng Hấn, bài THĂM BẠN VỀ HƯU...
NHÀ THƠ ĐẶNG HẤN THĂM BẠN VỀ HƯU
(Về bài thơ Thăm bạn về hưu của Đặng Hấn)
(Về bài thơ Thăm bạn về hưu của Đặng Hấn)
THĂM BẠN VỀ HƯU
Học cùng trường lại cùng quê
Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu
Mới qua điện réo chuông reo
Nay mong ngóng chỉ tiếng kêu ve sầu
Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu
Mới qua điện réo chuông reo
Nay mong ngóng chỉ tiếng kêu ve sầu
Danh ngôn Tây, Sử ký Tàu
Tuổi đời mới thấm nông sâu trò đời!
Tuổi đời mới thấm nông sâu trò đời!
Mấy năm trước định ghé chơi
Lại e bạn bận, đâu ngồi được yên
Phần vì bạn có chức quyền
Đến chơi ngại tưởng đến phiền lụy chi!
Lại e bạn bận, đâu ngồi được yên
Phần vì bạn có chức quyền
Đến chơi ngại tưởng đến phiền lụy chi!
Nghe đâu năm trước Tết về
Phải thuê người đến giữ xe trước nhà
Năm nay tết vắng màu hoa
Mảnh sân biếng chà xanh một màu rêu
Bạn đùa, vẻ mặt buồn thiu
Hiu là hiu hắt, quạnh hiu đấy mà!
Phải thuê người đến giữ xe trước nhà
Năm nay tết vắng màu hoa
Mảnh sân biếng chà xanh một màu rêu
Bạn đùa, vẻ mặt buồn thiu
Hiu là hiu hắt, quạnh hiu đấy mà!
Có ai trẻ mãi không già
Ngẫm cơ sự bạn mà ta rùng mình!
Ngẫm cơ sự bạn mà ta rùng mình!
Giáo sư Đặng Hấn là nhà thơ dạy toán. Ông là thầy dạy toán Đại học chính hiệu ở Sài –gòn. Thái Bình là quê gốc, nhưng ông sống chủ yếu ở Sài-gòn, kể từ khi nước non liền một dải. Nhà thơ-Nhà giáo Đặng Hấn viết nhiều và viết rất hay cho thiếu nhi, nhưng không phải là không có thơ hay cho người lớn. “Thăm bạn về hưu” là một bài thơ thể lục bát viết về bạn, một người bạn lớn tuổi hơn tác giả, nhưng lại học cùng trường, cùng quê, cho nên cũng rất thân tình.
Bởi là bạn lớn tuổi hơn, nên bạn về hưu rồi mà tác giả thì chưa đến cái đoạn “hiu hắt” ấy của cuộc đời. Đó chính là căn cớ để tạo nên “cơ sự” cho tứ thơ. Tác giả kể: “Học cùng trường lại cùng quê / Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu / Mới qua điện réo chuông reo / Nay mong ngóng chỉ tiếng kêu ve sầu”…Sao vậy? Là vì công việc bận quá, nên chả thấy bạn điện thoại thăm hỏi như trước nữa chăng? Hay là bạn đã quên mình rồi, vì địa vị xã hội, vì “đẳng cấp” quyền lực hay là sự sang giàu đã thay đổi rồi chăng? Vắng bặt tăm hơi, chỉ còn nghe thấy tiếng những con ve sầu kêu nhão cả mùa hè...Tiếp đó là chiêm nghiệm:
Danh ngôn Tây, Sử ký Tàu
Tuổi đời mới thấm nông sâu trò đời!
Tuổi đời mới thấm nông sâu trò đời!
Đọc sách Tây sách Tàu, rồi danh ngôn nọ phương ngôn kia, mới vỡ ra nhiều điều bấy lâu tưởng đã cũ mèm. Vỡ lẽ rồi thì ngâm ngợi, rồi chiêm nghiệm và triết lý. Một triết lý chả mới mẻ gì, nhưng cái cảm giác “Tuổi đời mới thấm nông sâu trò đời” thì không phải ai, không phải ở tuổi nào cũng thấm thía được cái sự thật tưởng như đơn giản ấy. Tuổi trẻ có thể biết vậy, qua sách vở kim cổ Đông Tây, nhưng chỉ đến khi có “tuổi đời”, tuổi cao, đã đứng ở phía bên kia của đỉnh dốc cuộc đời, mới thấm cái sự đời, cái “trò đời” nông sâu và cũng lắm nhiêu khê đến thế!
Trên đây là kể khái quát, và luận bàn cũng ở mức khái quát. Tiếp theo là kể cụ thể hơn, chi tiết hơn. Và bàn luận cũng sâu hơn. Hai cảnh đời được kể, dựng lên một sự đối lập hoàn toàn. Anh bạn làm “quan” đời mới, có chức có quyền và đương nhiên có tiền, nên nhiều kẻ cậy nhờ. Cửa nhà quan rộng rãi quanh năm tấp nập xôn xao, việc công thì ít việc tư bận nhiều, đến như tác giả là bạn cũ bạn thân cũng cảm thấy ngại vào chơi thăm hỏi. Dẫu là chân tình, nhưng người ta lại dễ hiểu lầm thành ra bạn cũ đến xin xỏ nhờ vả phiền phức gì chăng. Có thể là bạn cũng không nghĩ thế, nhưng thi nhân lại có cái cảm giác ấy, có mặc cảm ấy, cũng là sự thường tình, chẳng có ai đáng trách. Kẻ viết bài này, khi còn váng vất tha phương ở nơi núi rừng xa xôi, mỗi khi có dịp về Hà Nội, muốn ghé thăm bạn cũ hồi còn hàn vi, nhưng vân vi mãi rồi lại thôi. “Lâu rồi / nay lại về với phố / phố đông / mà lạc giữa không người / nhà cao / chẳng thấy trời xanh nữa / bạn cũ sang giàu / ngại tới chơi” (Về phố), hoặc “Cổng nhà bạn cao hơn / chó dữ / ngại vào”…
Còn thi nhân Đặng Hấn thì viết: “Nghe đâu năm trước tết về / Phải thuê người đến giữ xe trước nhà / năm nay tết vắng màu hoa / Mảnh sân biếng chà xanh một màu rêu”…Chữ “Nghe đâu” rất khéo, nửa thực, nửa hư, chỉ là tiếng gió, là tin đồn. Năm trước còn làm quan, kẻ đưa người đón. Tết về thì của nả cũng kìn kìn kéo nhau về, xe pháo sang trọng đỗ chật cả đường làng, ngõ phố, phải thuê người trông giữ. Thật là “Thớt có tanh tao ruồi đỗ đến / Gang không mật mỡ kiến bò chi!” (Nguyễn Bỉnh Khiêm). Cái sự đời xưa vậy, mà nay cũng thế. Nhưng mà năm nay thì khác, thôi làm quan rồi, thì “tết vắng màu hoa / mảnh sân biếng chà xanh một màu rêu”, chẳng thấy có ma nào đến cả! Sự đời là vậy. Thói đời là vậy! Đành ngồi mà than thở:
Bạn đùa, vẻ mặt buồn thiu
Hưu là hiu hắt, quạnh hiu đấy mà!
Hưu là hiu hắt, quạnh hiu đấy mà!
Đành rằng thảm cảnh này không phải là quy luật chung cho tất cả, nhưng sự đời là vậy, vốn thường như vậy. Buồn cho bạn, thương cho bạn, lại nghĩ đến mình cũng sắp sửa hưu đây, bất giác, thi sỹ buông lời chua chát: “Có ai trẻ mãi không già / Ngẫm cơ sự bạn mà ta rùng mình”… Đấy là một cái rùng mình hợp lý, cũng là để kết thúc bài thơ, mà mở ra rất nhiều nghĩ ngợi.Thơ chỉ thiên về kể chuyện, chân thật hoàn toàn, tịnh không hề thấy sự làm duyên làm dáng. Đặng Hấn kể chuyện thật như đùa, cười không ra tiếng, cười như mếu. Đó cũng là một “tính cách” của tài năng!
============================================
Ý kiến của Ngọc Dũng – 12/10/2017:
Ý kiến của Ngọc Dũng – 12/10/2017:
“Học cùng trường lại cùng quê
Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu
Mới qua điện réo chuông reo
Nay mong ngóng chỉ tiếng kêu ve sầu
Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu
Mới qua điện réo chuông reo
Nay mong ngóng chỉ tiếng kêu ve sầu
Danh ngôn Tây, Sử ký Tàu
Tuổi đời mới thấm nông sâu trò đời!”
Tuổi đời mới thấm nông sâu trò đời!”
06 câu đầu (như trên) đã được Đặng Hấn sửa sau này từ nguyên bản ban đầu là:
Học cùng trường lại cùng quê
Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu
Quẩn quanh báo sớm, trà chiều
Ngóng chuông reo, chỉve kêu trước mành…
Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu
Quẩn quanh báo sớm, trà chiều
Ngóng chuông reo, chỉve kêu trước mành…
Mấy năm lo họp với hành
Lúc về muốn bạn tâm tình tìm đâu?
Danh ngôn Tây, Sử ký Tàu
Đọc thông Tam Quốc, thuộc làu Đông Chu!
Lúc về muốn bạn tâm tình tìm đâu?
Danh ngôn Tây, Sử ký Tàu
Đọc thông Tam Quốc, thuộc làu Đông Chu!
Kế thâm, mưu ác, kẻ thù…
Mới hay, rặt chuyện phù du một thời…
Mới hay, rặt chuyện phù du một thời…
Tiếp đến cả đoạn cuối:
Mấy năm trước định ghé chơi
Lại e bạn bận, đâu ngồi được yên
………………………………………………
Lại e bạn bận, đâu ngồi được yên
………………………………………………
Toàn bài ban đầu là:
THĂM BẠN VỀ HƯU
Học cùng trường lại cùng quê
Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu
Quẩn quanh báo sớm, trà chiều
Ngóng chuông reo, chỉve kêu trước mành…
Hơn ta mấy tuổi, bạn về nghỉ hưu
Quẩn quanh báo sớm, trà chiều
Ngóng chuông reo, chỉve kêu trước mành…
Mấy năm lo họp với hành
Lúc về muốn bạn tâm tình tìm đâu?
Danh ngôn Tây, Sử ký Tàu
Đọc thông Tam Quốc, thuộc làu Đông Chu!
Lúc về muốn bạn tâm tình tìm đâu?
Danh ngôn Tây, Sử ký Tàu
Đọc thông Tam Quốc, thuộc làu Đông Chu!
Kế thâm, mưu ác, kẻ thù…
Mới hay, rặt chuyện phù du một thời…
Mới hay, rặt chuyện phù du một thời…
Mấy năm trước định ghé chơi
Lại e bạn bận, đâu ngồi được yên
Phần vì bạn có chức quyền
Đến chơi ngại tưởng đến phiền lụy chi!
Lại e bạn bận, đâu ngồi được yên
Phần vì bạn có chức quyền
Đến chơi ngại tưởng đến phiền lụy chi!
Nghe đâu năm trước Tết về
Phải thuê người đến giữ xe trước nhà
Năm nay tết vắng màu hoa
Mảnh sân biếng chà xanh một màu rêu
Bạn đùa, vẻ mặt buồn thiu
Hiu là hiu hắt, quạnh hiu đấy mà!
Phải thuê người đến giữ xe trước nhà
Năm nay tết vắng màu hoa
Mảnh sân biếng chà xanh một màu rêu
Bạn đùa, vẻ mặt buồn thiu
Hiu là hiu hắt, quạnh hiu đấy mà!
Có ai trẻ mãi không già
Ngẫm cơ sự bạn mà ta rùng mình!
Ngẫm cơ sự bạn mà ta rùng mình!
Đặng Hấn
Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017
Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017
Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017
Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017
Tập đoàn Vinachem và một Phó TGĐ không thể vô can
Sai phạm tại Dự án xây dựng nhà máy sản xuất phân bón cao cấp DAP số 2
Tập đoàn Vinachem và một Phó TGĐ không thể vô can
(PL&XH) - Hàng loạt sai phạm liên quan đến dự án (DA) xây dựng nhà máy sản xuất phân bón cao cấp DAP số 2 có công suất 330 nghìn tấn/năm tại Khu công nghiệp Tằng Loỏng (huyện Bảo Thắng, Lào Cai) do Cty CP DAP số 2 – Vinachem (trực thuộc Tập đoàn Hóa chất Việt Nam (Vinachem)) làm chủ đầu tư đã được Thanh tra Bộ Xây dựng chỉ ra. Điều đáng nói ở chỗ sau sai phạm này ngoài Cty CP DAP số 2 – Vinachem thì phía Vinachem cũng được Thanh tra Bộ chỉ đích danh sai phạm. Điều khó hiểu ở chỗ, gây ra hàng loạt sai sót nhưng nhiều cán bộ khác vẫn được cất nhắc lên những vị trí cao hơn.
Tiền tỷ đi đâu?
Theo Kết luận thanh tra số 40/KL-TTr của Thanh tra Bộ Xây dựng, việc điều chỉnh DA đầu tư xây dựng công trình còn sai sót, làm tăng tổng mức đầu tư gần 79,9 tỷ đồng. Công tác đàm phán, ký kết hợp đồng với gói thầu EPC1 còn một số tồn tại dẫn đến giá một số hạng mục công trình và vật tư, thiết bị trong biểu giá hợp đồng cao hơn so với giá dự thầu làm tăng giá trị hợp đồng hơn 145,2 tỷ đồng và hơn 2,5 triệu USD. Công tác quản lý chuyên gia nước ngoài còn nhiều tồn tại. Chủ đầu tư không quản lý chuyên gia nước ngoài theo điều khoản trong hợp đồng thuê tư vấn về thời gian làm việc, khối lượng và tiến độ thực hiện công việc. Ban quản lý dự án đầu tư xây dựng nhà máy DAP số 2 sử dụng chi phí quản lý DA vượt hơn 25,7 tỷ đồng.
Công tác nghiệm thu, thanh toán vượt hơn 1,2 triệu USD tiền thuế giá trị gia tăng mua hàng nhập khẩu tại gói thầu EPC1; Tính không đúng tỉ trọng thanh toán của các thành phần chi phí: Thiết kế/Kỹ thuật/bản quyền, mua sắm, xây dựng dẫn đến thanh toán vượt gần 47.000 USD. Nghiệm thu, thanh toán thừa khối lượng quét nhựa đường chống thấm, thanh toán sai giá ghi thuộc hạng mục đường sắt làm sai tăng hơn 235 triệu đồng.
Với những sai phạm nêu trên, Thanh tra Bộ Xây dựng yêu cầu Vinachem chỉ đạo, làm rõ trách nhiệm đối với các tổ chức, cá nhân đã để xảy ra những tồn tại, sai sót tại DA thanh tra. Vinachem chỉ đạo Cty CP DAP số 2 khắc phục các tồn tại, nghiêm túc chấp hành các yêu cầu nêu trong kết luận, báo cáo kết quả thanh tra.
Đối với Cty CP DAP số 2, cần chỉ đạo các phòng, đơn vị liên quan kiểm điểm, xác định trách nhiệm đối với tập thể, cá nhân về những tồn tại, sai sót theo nội dung thanh tra, có báo cáo kết quả lên Thanh tra Bộ Xây dựng. Thanh tra Bộ Xây dựng cũng yêu cầu chủ đầu tư DA xây dựng nhà máy sản xuất phân bón cao cấp DAP số 2 điều chỉnh giảm tổng mức đầu tư với giá trị hơn 79,8 tỷ đồng do sai sót khi lập, phê duyệt điều chỉnh DA và các số liệu tài chính khác là gần 26 tỷ đồng cùng hơn 1,3 triệu USD sai sót do nghiệm thu, thanh toán. Giảm trừ khi thanh, quyết toán số tiền hơn 217 triệu đồng và hơn 1,3 triệu USD, thu hồi về tài khoản chủ đầu tư số tiền hơn 25,7 tỷ đồng. Yêu cầu Vinachem là cổ đông chính của Cty CP DAP số 2 làm rõ khoản tăng do đàm phán, ký kết hợp đồng tại gói thầu EPC1 là hơn 145,2 tỷ đồng và hơn 2,5 triệu USD.

Sai phạm không liên quan tới việc thăng tiến?
Kết luận thanh tra số 40/KL-TTr ngày 18-01-2016 của Thanh tra Bộ Xây dựng nêu rõ, sau 60 ngày, kể từ ngày công bố Kết luận thanh tra, Cty CP DAP số 2 – Vinachem và các đơn vị liên quan phải có báo cáo kết quả thực hiện thanh tra gửi về Thanh tra Bộ Xây dựng để tổng hợp báo cáo Bộ trưởng Bộ Xây dựng. Thế nhưng, đến ngày 30-3-2017 (sau hơn 1 năm), Cty CP DAP số 2 – Vinachem mới có báo cáo kết quả thực hiện Kết luận thanh tra do ông Đồng Văn Quyết, TGĐ ký gửi Thanh tra Bộ Xây dựng.
Điều đáng nói ở chỗ, báo cáo nhắc tới những sai phạm do mình gây ra một cách hết sức nhẹ nhàng. Cụ thể, Thanh tra Bộ Xây dựng yêu cầu chủ đầu tư DA xây dựng nhà máy sản xuất phân bón cao cấp DAP số 2 điều chỉnh giảm tổng mức đầu tư với giá trị hơn 79,8 tỷ đồng do sai sót khi lập, phê duyệt điều chỉnh DA và các số liệu tài chính khác là gần 26 tỷ đồng cùng hơn 1,3 triệu USD sai sót do nghiệm thu, thanh toán. Phía Cty CP DAP số 2 – Vinachem đã điều chỉnh lại tổng mức đầu tư DA trong đó giảm với số tiền 144.105.000 đồng.
Với gói thầu số 9, Cty CP DAP số 2 – Vinachem đã tiến hành giảm trừ khi thanh toán, quyết toán với số tiền cũng khiêm tốn là 217.347.000 đồng. Nhưng điều đáng nói ở chỗ, chi phí quản lý DA đã chi vượt xa dự kiến và từ yêu cầu của Thanh tra Bộ, đơn vị này đã phải thu hồi về tài khoản của chủ đầu tư số tiền gần 26 tỷ đồng. Sau này, làm việc với Kiểm toán Nhà nước, số tiền chi vượt cho chi phí quản lý DA cũng lên tới trên 21,1 tỷ đồng.
Đối với số tiền 1,3 triệu USD của gói thầu EPC1, chủ đầu tư đã có văn bản gửi nhà thầu EPC1 thông báo giảm trừ giá trị thanh toán theo kết luận của Thanh tra Bộ.
Về kỷ luật tập thể và cá nhân, tiếp thu chỉ đạo của Thanh tra Bộ, trong tháng 3-2017 phía Cty CP DAP số 2 – Vinachem đã tổ chức cuộc họp rất chi tiết, nêu rõ những sai sót như: “Trưởng Ban quản lý DA, Ban điều hành, HĐQT đã tổ chức họp trong việc để xảy ra tồn tại, sai sót trong công tác lập, phê duyệt DA; lập, phê duyệt TMĐT, điều chỉnh TMĐT; chỉ định thầu gói Bảo hiểm mọi rủi ro về XD và lắp đặt không đúng quy định; không tuân thủ thiết kế cơ sở và HSMT trong đấu thầu; không kiểm soát giá chi tiết khi thương thảo trúng thầu gói EPC1 để xảy ra một số phần việc trong công tác thiết kế, xây lắp, giá một số thiết bị trong hợp đồng cao hơn giá dự thầu ban đầu…”.
Với ngần ấy thiếu sót và sai phạm được liệt kê nhưng rút cuộc việc xử lý của Cty CP DAP số 2 – Vinachem vẫn theo kiểu giơ cao, đánh khẽ ở mức họp kiểm điểm, rút kinh nghiệm. Báo cáo do ông Đồng văn Quyết, TGĐ ký cũng có điều khó nói khi những người bị kiểm điểm giờ còn được cất nhắc lên ngồi ở vị trí cao hơn. Cụ thể, ông Nguyễn Mạnh Hoài, nguyên Chủ tịch HĐTV Cty CP DAP số 2 – Vinachem nay đã được thăng chức lên làm Phó TGĐ Vinachem; ông Hà Thanh Sơn, nguyên thành viên HĐTV được thăng chức lên Trưởng ban Tài chính kế toán Vinachem; ông Nguyễn Tuấn Dũng, nguyên thành viên HĐTV được đề bạt giữ chức Trưởng ban đầu tư Vinachem; ông Nguyễn Quang Lợi, nguyên thành viên HĐTV, nguyên TGĐ Cty CP DAP số 2 – Vinachem đã được thuyên chuyển sang Cty Apatit Việt Nam giữ chức Phó TGĐ; Ông Nguyễn Tiến Cường, cũng được thuyên chuyển và giữ chức Phó TGĐ Cty Apatit Việt Nam.
Ông Đồng Văn Quyết, Thành viên HĐTV, TGĐ liên quan đến nhiều sai phạm chỉ nhận hình hình thức “khiển trách” (thời ký đầu tư ông Quyết chỉ nhận hình thức “Phê bình nghiêm khắc”). Năm 2016, ông Quyết vẫn được Bộ Công thương tặng thưởng Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp phát triển ngành Công Thương Việt Nam”.
Thanh tra Bộ Xây dựng cũng yêu cầu Vinachem là cổ đông chính của Cty CP DAP số 2 làm rõ khoản tăng do đàm phán, ký kết hợp đồng tại gói thầu EPC1 là hơn 145,2 tỷ đồng và hơn 2,5 triệu USD. Được biết, về nội dung này, ngày 28-6-2016 Vinachem đã có văn bản gửi tới Thanh tra Bộ Xây dựng. Chúng tôi sẽ tiếp tục làm rõ báo cáo này của Vinachem.
Theo những gì đã được Thanh tra Bộ Xây dựng nói tới trong kết luận, căn cứ vào báo cáo của chính Cty CP DAP số 2 – Vinachem thì trách nhiệm của các cá nhân, tập thể để xảy ra sai phạm đã rất rõ, đặc biệt phải kể đến các ông Đồng Văn Quyết, Thành viên HĐTV, TGĐ Cty CP DAP số 2 – Vinachem, Nguyễn Mạnh Hoài, Phó TGĐ Vinachem, Hà Thanh Sơn, Trưởng ban Tài chính kế toán Vinachem; Nguyễn Tuấn Dũng, Trưởng Ban Đầu tư Vinachem… và đích danh Vinachem. Nhưng rõ ràng việc xử lý những sai phạm do các cá nhân, tập thể gây ra vẫn không quyết liệt, mang tính nội bộ cho nên mới xảy ra câu chuyện sai thì cứ sai, còn thăng tiến vẫn cứ thăng tiến. Nhưng sai sót, thất thoát nghiêm trọng được xem như trò đùa.
PL&XH tiếp tục làm rõ sự việc và gửi tới bạn đọc những thông tin mới nhất.
Khắc Hạnh / PL&XH
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
