Thứ Hai, 8 tháng 7, 2019

HÁT VỚI SÔNG HỒNG


HÁT VỚI SÔNG HỒNG


Rằng đây đỏ mãi phù sa
Rằng đây dòng máu ông cha nối liền
Một ngày mấy chuyến triều lên
Ngược xuôi tình nghĩa bao miền đò đưa
Lần nào qua đấy hay chưa ?
Khuya trăng Ái Mộ chiều mưa Hạc Trì
Hà Tuyên sáo trúc giăng bè
Giọng ai rừng núi những gì sắt son
Thác Bà điện gọi đầu non
Lâng lâng sông suối nghe ròn câu ca
Chờ nhau Vũ Ẻn, Bình Ca
Đêm kia động gió đêm qua dồn chèo
Mình đi ta cũng đi theo
Thơ ngâm ông Kiệt cờ reo họ Trần
Cầm tay rồi lại tay cầm
Nao nao sóng cuốn mây vần còn kia
Nỗi niềm gửi những thôi đê
Cầu phao ụ súng đi về bao năm
Phải duyên một lối nên chằm
Dưa đông bữa mẹ khăn rằn quà anh
Thùng thùng trống nổi Mê Linh
Khoang đầy gạch bát xây thành Thăng Long
Bồ Đề bến chợ đang đông
Mua trang báo mới in dòng Bình Ngô
Bóng đâu nghiêng nón Tây Hồ
Mùa vào Hội Trận sang đò Chương Dương
Hàm Quan, Tây Kết, Tuần Vương
Một con sông đỏ mười chương diệt thù
“Gì hơn Độc lập Tự do”
Chữ thiêng lời Bác càng tô nét vàng
Ơi Lô Giang ! Ơi Đà Giang !
Lại đi đất nước đại đoàn ra quân
Lại đi hồ biển xa ngân
Rạch Gầm điệp khúc dư âm Bạch Đằng…

                                                 Bùi Hạnh Cẩn


Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2019

CÓ VÀ KHÔNG

Nguyễn Văn Phượng đến Câu lạc bộ Nghệ Ngữ
CÓ VÀ KHÔNG
Thơ: Nguyễn Văn Phượng
Buồn thay vì một chữ "Tiền"
Làm cho mọi việc đảo điên, quay cuồng:
Có tiền: chuyện khó thành suôn
Không tiền: dù có cúi luồn chẳng xong.
Có tiền: bè bạn ngóng trông
Không tiền: thì nhớ... đừng hòng gặp ai!
Có tiền: nói một hiểu hai
Không tiền: nói mãi, đủ bài... ai nghe?
Có tiền: lắm kẻ chở che
Không tiền: nằm ở vỉa hè... ai thương?
Có tiền: nhiều kẻ vấn vương
Không tiền: ai cũng chán chường, miệt khinh.
Có tiền: nói bậy vẫn tin
Không tiền: nói thật kẻ nhìn, người ngơ.
Có tiền: cuộc sống như mơ
Không tiền: nào được một giờ vui chơi?
Có tiền: kẻ đón người mời
Không tiền: nào được một lời hỏi han!
Có tiền: xấu được nể nang
Không tiền: ngay thật, đàng hoàng bị chê!
Có tiền: kẻ đắm, người mê
Không tiền: chỉ có... tràn trề nỗi đau!
Có tiền: tình nghĩa đổi trao
Không tiền: thì chớ khát khao ân tình!
Có tiền: ai cũng tôn vinh
Không tiền: nhận lấy miệt khinh người đời.
Có tiền: nhiều kẻ đến chơi
Không tiền: dù có thỉnh mời... ai đi?
Ai ơi! Xin hãy khắc ghi:
Cuộc đời là thế... cái chi cũng "Tiền"./.

LUÂN HỒI

Nguyễn Văn Phượng đến Câu lạc bộ Nghệ Ngữ
LUÂN HỒI
Thơ: Nguyễn Văn Phượng
Đời là Cõi Tạm, vô thường
Giàu nghèo rồi cũng một đường giống nhau: 
Chỉ là vùi xuống đất sâu,
Hóa thân hoàn vũ, khói màu bốc lên!
Cần gì mà phải đua chen?
Cần gì mà phải ép chèn người ta?
Chết rồi cũng hóa thành ma
Lấp đi xuống đó khỏi mà đua tranh!
Thua người một chút... là giành
Hơn người một chút... mặt vênh lên rồi!
Đẹp thì kênh kiệu, vẽ vời
Xấu thì oán trách: ông Trời bất công!
Sao không biết để an lòng:
Giàu nghèo có số chứ không do mình!
Sống mà vì nghĩa, vì tình
Tốt Đời, đẹp Đạo ắt sinh phúc phần!
Nghèo mà nhân cách sáng ngần
Còn hơn giàu lại toàn thân bốc mùi!
Xấu mà tiếng tốt để đời
Còn hơn đẹp để tiếng hôi cõi trần!
Đời là duyên nợ đồng lần:
Có vay, có trả, có phần kiếp sau.
Đừng gieo oán, đừng chuốc sầu!
Thảnh thơi mà sống - không đau Luân hồi./.
---------------------------------------------
P/S: "Đã biết trần gian là quán trọ
Hơn thua hờn oán để mà chi?
Thử ra ngồi xuống bên phần mộ
Hỏi họ mang theo được những gì?"

XIN ĐừNG LÀM MẸ KHÓC.

XIN ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC
Hắn là người thành đạt
Gia cảnh rất đề huề
Có con ngoan, vợ đẹp 
Cuộc sống vạn người mê.
Cứ mỗi lần giỗ mẹ
Hắn thiết cỗ linh đình
Nào sơn hào, hải vị...
Để chứng tỏ cái tình.
Trong một lần dọn dẹp
Đem vứt bớt đồ thừa
Hắn thấy quyển nhật ký
Của mẹ mình năm xưa.
Tò mò nên hắn đọc
Những con chữ quay cuồng
Bởi những trang nhật ký
Là những câu chuyện buồn:
Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Già rồi
Sao còn như con nít
Làm cơm vãi khắp nơi!
Ừ...! Bởi vì tuổi lắm
Nên mắt kém, tay run
Có làm rơi ít hột
Âu cũng chỉ chuyện thường!
Khi con còn nhỏ dại
Cũng làm vãi khắp nơi
Mẹ quét, lau, gom lại...
Đâu trách mắng nửa lời?
Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Mặc đồ
Sao lóng nga lóng ngóng
Y hệt nhành cây khô!
Ừ! Tuổi già xương cứng
Gân cũng chẳng dẻo dai
Khó xở xoay, quay trở
Sao cứ mắng mẹ hoài?
Khi con còn nhỏ dại
Cứ hiếu động chân tay
Mẹ mặc hoài mới được
Đâu trách mắng nọ này?
Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Điếc à?
Trả lời rồi vẫn hỏi
Cứ như trúng phải tà!
Ừ...! Già nên nghễnh ngãng
Nghe lúc được, lúc không
Mẹ mới đi hỏi lại
Mắng chi để tủi lòng?
Khi con còn nhỏ dại
Hỏi đủ chuyện trên đời
Mẹ kiên trì đáp lại
Đâu mắng mỏ một lời?
Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Bực mình!
Cả đêm ho sù sụ
Mất ngủ cả gia đình!
Ừ...! Tuổi già nhiều bệnh lắm
Quy luật của tự nhiên
Mẹ đâu mong như thế
Mắng chi để tủi phiền?
Nhớ khi con nhỏ dại
Đủ thứ bệnh mang vào
Hàng năm trời khóc quấy
Mẹ đâu trách câu nào?
Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Cứ mỗi bận ăn cơm
Mẹ phải ngồi góc khuất
Bởi người mẹ không thơm.
Ừ...! Kiếp này ta sống
Con nít đến hai lần
Mẹ già không tự liệu
Tất cả cậy con làm!
Nhớ khi con nhỏ dại
Tè, ị bậy khắp nơi...
Mẹ lau chùi, tắm rửa
Có bao giờ chê hôi?
Ngày... tháng... năm...
Ngày... tháng... năm... mẹ yếu
Chắc chẳng thể... nữa rồi
Những dòng này mẹ viết
Lời sau cuối trong đời:
Dù cho con lạnh nhạt
Hay gắt gỏng bấc, chì
Mẹ chỉ buồn đôi chút
Chứ không trách con gì!
Con vẫn là con mẹ
Bé bỏng và đáng yêu
Dù trôi theo năm tháng
Con đã đổi thay nhiều...!
Hắn thẫn thờ nét mặt
Nhìn lên phía bàn thờ:
Ánh mắt bà âu yếm
Qua lớp khói hương mờ!
Hắn nấc lên từng chặp:
Con bất hiếu mẹ ơi
Con muốn xin lỗi mẹ
Nhưng đã quá muộn rồi!
* Những ai còn Cha- Mẹ
Hãy thức tỉnh kịp thời
Đừng để thành quá muộn
Ôm hối hận cả đời!
Mâm cao ngày giỗ chạp
Cũng chẳng ý nghĩa chi
Nếu khi cha mẹ sống
Đối xử chẳng ra gì!
"Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không"

NHÂN TÌNH THẾ THÁI

NHÂN TÌNH THẾ THÁI

Bao nhiêu năm ta kết duyên chồng vợ
Tuổi xế chiều chẳng lo sợ bà ơi
Hãy cùng tôi bước tiếp đoạn đường đời
Dù vấp ngã nhưng không rời tay nhé

Tuổi đã cao, con bỏ rơi cha mẹ
Chúng trưởng thành đủ lông cánh sẽ bay
Bà với tôi ăn rau cháo qua ngày
Nỗi vất vả không lung lay ý chí

Hãy chầm chậm bước đi ...đừng suy nghĩ
Đã có tôi ... đừng phung phí cuộc đời
Tóc đã bạc, sức khỏe yếu bà ơi
Nhưng tình nghĩa không buông lơi, phai nhạt

Tuổi trẻ giờ quen nhau trong chốc lát
Yêu dại khờ .. bi đát lúc lìa xa
Sống u mê rồi buông thả quá đà
Lỡ một phút có lẽ là ....đã muộn

Ta đã già nên thực lòng không muốn
Nhìn cháu con, xã hội thấy muộn phiền
Nghèo mà vui, vợ chồng mãi đoàn viên
Còn hơn sống vì tiền quên tình nghĩa

Tám mươi năm nhìn đời tôi thấm thía
Có những người sống gác tía lầu son
Nhưng hằng đêm giấc ngủ cũng chẳng tròn
Ôm tiền bạc mà héo hon thân xác

Bà thấy không cuộc sống giờ loạn lạc
Bắn giết nhau ... thật kinh ngạc quá chừng
Cũng là người ... sao mà thấy dửng dưng
Vô tư bước xin bà đừng dừng lại...

Ta phận nghèo nhưng giàu lòng nhân ái
Gieo nhân nào ắt gặt quả ấy thôi
Bà với tôi bên nhau mãi không rời
Niềm hạnh phúc đời này tôi trân trọng ...

Hãy cười tươi vượt qua bao ghềnh sóng
Hai chúng ta đã nghiêng bóng xế chiều
Mong một ngày con thức tỉnh ...thương yêu
Chữ hiếu ấy chính là điều quan trọng

Hãy đáp đền khi mẹ cha còn sống
Phận làm con hy vọng mãi khắc ghi
Bon chen ư... Cuối cùng sẽ được gì ?
Thức tỉnh nhé...trước khi là quá muộn !

Lại Văn Sâm

CƠM & PHỞ



CƠM VÀ PHỞ ~~~

Cơm thì chờ đợi ở nhà 
Phở thì gọi điện rất là quan tâm 
Cơm thì rất ngắn đôi chân 
Nhưng mà lòng dạ lương tâm rất dài

Phở thì quý phái trang đài
Ngồi xe SH chân dài trắng phau
Cơm thì dành hết cho nhau
Vẫn luôn chia sẻ đớn đau vui buồn

Phở thì gặp khổ là chuồn
Nghe tin trúng mánh lại luồn chạy theo
Cơm thì hay cứ lèo nhèo
Mỗi khi về muộn dặt dèo rượu bia

Phở thì đi sớm về khuya
Nhà hàng khách sạn rượu bia ngập mồm
Cơm thì đẹp ở tâm hồn
Giận thì chửi bới mỏi mồm rồi thôi

Phở thì xinh mắt đẹp môi
Nhưng lòng thì chỉ muốn moi bạc tiền
Cơm thì chẳng khác mẹ hiền
Thương yêu chăm sóc gắn liền với ta

Phở thì như bướm và hoa
Đậu xong thấy chán bay ra khỏi vườn
Cơm thì lo lắng tỏ tường
Bên nhau đến hết con đường trăm năm

Phở thì thỉnh thoảng ghé thăm
Nuốt hết gia đạo là quăng cuộc tình
Vì thế hãy quý gia đình
Ai ơi đừng có phụ tình với cơm . /.

Thơ: Nam Nguyễn.

Tự NGẪM Sự ĐỜI

TỰ NGẪM SỰ ĐỜI 1 ~~~~
1 ÷
Bạc vàng biệt thự xe hơi
Chỉ là những thứ đồ chơi rẻ tiền
Con ngoan chồng giỏi vợ hiền
Mới là vô giá núi tiền cũng thua.
2 ÷
Anh em trong họ rất gần
Nhưng không đi lại dần dần thành xa
Người ngoài lui tới vào ra
Buồn vui chia sẻ cùng ta thành gần.
3 ÷
Anh em muốn mãi trọn tình
Thì nên tiền bạc phân minh rõ ràng
Thà cho nhau cả cục vàng
Làm ăn chung chạ một ngàn cũng chia.
4 ÷
Hạnh phúc chẳng phải vì tiền
Hạnh phúc vì có vợ hiền con ngoan
Hạnh phúc chẳng phải giàu sang
Hạnh phúc vì có xóm làng mến yêu.
5 ÷
Giàu tiền chớ vội khoe khoang
Bởi vì thứ âý chỉ mang tạm thời
Giàu tình giàu nghĩa tuyệt vời
Mới là vĩnh cửu ngàn đời chẳng phai.
6 ÷
Khi yêu chín bỏ làm mười
Biết sai nhưng vẫn mỉm cười bỏ qua
Ghét rồi một thổi thành ba
Còn lôi tên tuổi mẹ cha dày vò.
7 ÷
Thà rằng ăn cháo ăn rau
Gia đình hạnh phúc bên nhau sum vầy
Còn hơn thịt cá vun đầy
Mỗi người mỗi ngã tháng ngày lẻ loi.
8 ÷
Cho con kiến thức trong đầu
Để con tìm cách làm giàu mới hay
Cho con nhà cửa đất đai
Mà không biết giữ trắng tay mấy hồi.
9 ÷
Mẹ cho con cả cuộc đời
Cho hết gia đạo không lời kể ơn
Nuôi mẹ được vài bữa cơm
Đã nghe than thở sớm hôm nhọc nhằn.
10 ÷
Dù đi khắp bốn phương trời
Công danh thành đạt rạng ngời non sông
Cuối đời vẫn cứ ước mong
Trở về mảnh đất cha ông quê mình.
11 ÷
Người già chẳng ước nhiều tiền
Chỉ cần tạm đủ khỏi phiền cháu con
Người già chẳng ước ăn ngon
Chỉ cần thái độ cháu con vui lòng.
12 ÷
Đẻ con không phải dễ dàng
Nuôi con khôn lớn lại càng khó khăn
Dạy con thật tốt mới căng
Mẹ cha ai cũng băn khoăn điều này.
13 ÷
Báo đáp cha mẹ khi còn
Đừng chờ đến lúc vào hòm khóc than
Chăm sóc chu đáo nhẹ nhàng
Chứ đâu đòi hỏi bạc vàng gì đâu.
14 ÷
Có tiền trăm bạn nghìn bè
Kết tình huynh đệ rượu chè thâu đêm
Hết tiền đau ốm triền miên
Chỉ còn lại vợ nằm bên cạnh mình.
15 ÷
Vợ chồng mà mất niềm tin
Giống như một chiếc đèn pin chập chờn
Mỗi khi cầm nó đi đường
Lòng luôn lo lắng bất thường xảy ra.
16 ÷
Ở ngoài dạy cả ngàn người
Về nhà vẫn phải nghe lời mẹ cha
Lời mẹ chưa hẳn sâu xa
Nhưng luôn tốt đẹp để ta nên người.
17 ÷
Ta không cầu bạc cầu tiền
Không cầu địa vị chức quyền cao sang
Chỉ cầu hai chữ Bình an
Cha mẹ mạnh khỏe con ngoan vợ hiền.
18 ÷
Giàu sang chỉ biết hôm nay
Lỡ đâu mai mốt trắng tay không chừng
Cho nên chớ có vội mừng
Mà nên khiêm tốn chứ đừng huyênh hoang.
19 ÷
Họ giàu kệ họ em ơi
Mình nghèo mình sống thế thôi em à
Mỗi ngày ba bữa cơm cà
Vợ chồng con cái thuận hòa cũng vui.
20 ÷
Khi nghèo muốn có đủ ăn
Giàu rồi lại muốn tiếng tăm lẫy lừng
Lòng người tham quá vô chừng
Đến khi hấp hối mới ngừng chữ tham.
21 ÷
Tuổi già sức khỏe yếu đi
Nhà cao cửa rộng thiết chi nữa nào
Chỉ cần vui vẻ hỏi chào
Cháu con hiếu thảo ngọt ngào thương yêu.
22 ÷
Giàu tiền mà chẳng giàu tâm
Anh em ruột thịt người thân chẳng màng
Chờ chết ôm lấy hủ vàng
Chôn xuôi âm phủ để làng chửi ngu.
23 ÷
Đã là bổn phận làm con
Phải lo chữ hiếu vuông tròn trước sau
Hai bên nội ngoại như nhau
Đừng nên phân biệt mà đau lòng người.
24 ÷
Cha giàu con được ấm no
Vì thương con cái cha lo chu toàn
Con giàu chưa hẳn cha nhàn
Có người còn tính từng ngàn với cha.
25 ÷
Tuổi già đổi tính là thường
Con cái thấu hiểu nhịn nhường mẹ cha
Chứ đừng hỗn láo lu loa
Mang tội bất hiếu mẹ cha tủi hờn.
Cảm ơn quý bạn đọc thân mến, nếu thấy hay và ý nghĩa thì đừng quên chia sẻ cho mọi người cùng đọc, và chia sẻ để nhận chia sẻ nhiều hơn bạn nhé ... !
Cre: st

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2019

CÓ VÀ KHÔNG


CÓ VÀ KHÔNG
Thơ: Nguyễn Văn Phượng

Buồn thay vì một chữ "Tiền"
Làm cho mọi việc đảo điên, quay cuồng:
Có tiền: chuyện khó thành suôn
Không tiền: dù có cúi luồn chẳng xong. 
Có tiền: bè bạn ngóng trông
Không tiền: thì nhớ... đừng hòng gặp ai!
Có tiền: nói một hiểu hai
Không tiền: nói mãi, đủ bài... ai nghe?
Có tiền: lắm kẻ chở che
Không tiền: nằm ở vỉa hè... ai thương?
Có tiền: nhiều kẻ vấn vương
Không tiền: ai cũng chán chường, miệt khinh.
Có tiền: nói bậy vẫn tin
Không tiền: nói thật kẻ nhìn, người ngơ.
Có tiền: cuộc sống như mơ
Không tiền: nào được một giờ vui chơi?
Có tiền: kẻ đón người mời
Không tiền: nào được một lời hỏi han!
Có tiền: xấu được nể nang
Không tiền: ngay thật, đàng hoàng bị chê!
Có tiền: kẻ đắm, người mê
Không tiền: chỉ có... tràn trề nỗi đau!
Có tiền: tình nghĩa đổi trao
Không tiền: thì chớ khát khao ân tình!
Có tiền: ai cũng tôn vinh
Không tiền: nhận lấy miệt khinh người đời.
Có tiền: nhiều kẻ đến chơi
Không tiền: dù có thỉnh mời... ai đi?
Ai ơi! Xin hãy khắc ghi:
Cuộc đời là thế... cái chi cũng "Tiền"./.

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2019

ĐẤT NƯỚC, NHÌN THẬT GẦN

Lê Minh Hà
“Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng… ” (
Nguyễn Đình Thi)
Đất nước
Không của người thường
Bố mẹ không đẻ ra con mà ra trứng
Trứng nở thành anh thành em
Bố mẹ bỏ nhau anh em đôi ngả
Đánh nhau triền miên
Không tin nổi nhau ngay cả lúc ôm nhau khóc
Ngày đoàn viên
Đất nước
Không của người thường
Ngày chiến tranh ra ngõ gặp anh hùng
Ngày không chiến bước khỏi cửa gặp siêu sao hoa hậu
Năm tháng tưng bừng
Pháo hoa quên đói nghèo
Pháo hoa mừng chiến thắng
Sướng khổ tột cùng 
Chung nhau mong mỏi
Gửi vào hương khói 
Bay lên trời rồi không biết đi đâu
Ông bà ông vải nằm dưới đất sâu
Phật với Chúa ở bên người
Chỉ nhớ được lúc rơi
Rơi
Rơi
Rơi
Tận đáy đời
Đồng thanh mong cầu oán thán
Đất nước
Những đứa con theo cha sống đời những dòng sông mắc cạn
Vật vờ ra biển
Biển quê hương
Lừng lững tàu tuần dương 
Kéo cờ nước lạ
Đất nước
Những đứa trẻ theo mẹ về với rừng sâu núi cả
Núi nung vôi
Rừng kiệt mất rồi
Bão lũ đủ làm trôi tất tật
Ai cố sức quắp mình vào với đất
Ai ra đi làm người của đô thành
Những đô thành xanh xanh đỏ đỏ
Những đô thành âm thanh nứt vỡ
Những đô thành khói bụi quẩn quanh
Những đô thành chìm trong nước cống
Cho nhà nhà nhà cao nhanh
Đất nước
Của em và anh 
Những người đàn bà chịu đựng mãi thành cay nghiệt
Sau bao nhiêu thăng trầm
Những người đàn ông nông nổi và hãnh tiến
Sau một vài thành công
Chúng ta lên rừng chúng ta xuống bể
Chúng ta ngợi ca đất nước của mình
Ôi Tổ Quốc
Thế kỉ nào đẹp nhất
Câu trả lời: thế kỉ chiến tranh
Những người đàn bà trẻ trung
Yêu và lo và nhớ người ra trận
Đêm không dám sờ thịt da mình
Héo hắt dần không phải vì nghĩa vụ
Những người đàn bà như bếp lửa
Lụi dần đi trong vô vọng đợi chờ
Anh, hãy để cho em nói
Em đã không thành người phản bội
Không phải vì em nhất mực thủy chung
Tất cả những người đàn ông đẹp nhất
Đều đang như anh ở ngoài mặt trận
Đều đang như anh trở thành anh hùng
Những anh hùng trở về ngày chiến thắng
Dậm dụi với đời thường 
Chẳng mấy khi nhắc nhớ
Những năm chiến trường gian khổ
Lúc về già xoè bàn tay 
Gió thổi ngang qua bàn tay
Gió làm thốc lại cơn say
Một thời đã ước ao đã yêu và đã trẻ
Anh, anh đừng tự hào anh nhé
Những ngày xưa rất buồn
Những ngày này buồn hơn
Chiến tranh kết thúc rồi hòa bình rồi gần nửa thế kỉ rồi
Đất nước vô vàn đổi khác
Chỉ không khác là nước mắt
Như lũ rừng
Trào lên từ vô vàn dòng suối cạn
Rút hết rồi vẫn bàng hoàng mặt đất
Sắt se mặt người
Không biết có gì ở đâu để mà ao ước nữa
Ngoài một nồi cơm vơi
Ngoài một nỗi đau đủ đầy thừa mứa
Vẫn biết lòng khắc khoải nỗi khôn nguôi
Đất nước
Bốn ngàn năm Lang Liêu làm ra bánh Trời bánh Đất
Ngày hôm nay con cháu sợ quay nhìn
Môn lịch sử không còn người muốn học
Về lịch sử không còn ai muốn đọc
Ừ đọc làm gì nữa
Hôm qua cũng thể hôm nay
Người vẫn hai bờ giàu nghèo tưởng bở
Ừ đọc làm gì nữa
Đất nước đủ tượng đài cho lịch sử
Đài Tổ Quốc ghi công liệt sĩ
Tượng cảm tử quân
Tượng bà mẹ anh hùng
Sống hay chết đều là vì nước
Dù có là tự nguyện hay không
Đất nước 
Của những người không thường
Chui ra từ một bọc
Kiểu gì chẳng phải huých đạp 
Chia nhau thành bí thành bầu
Thương nhau lá rách bọc nhau
Dạy nhau ở đời nhìn trước ngó sau
Khôn ngoan biết chơi biết lừa với lửa
Lửa thiêu được tất cả
Chẳng ngại ngần chi khi chấp nhận chiến tranh
Đốt cả dãy Trường Sơn nếu cần nếu phải
Sá gì tóc trắng tuổi xanh
Máu chẳng có gì xa xỉ
Ai có thể kiêu hãnh hơn chúng ta được nhỉ
Sau bóng tượng đài tôn vinh mẹ
Lớp lớp con dân xơ xác gầy mòn
Những đứa trẻ bập bềnh vượt suối
Những đứa trẻ bấm chân vượt núi 
Để tới trường nuôi giấc mộng con con
Những thiếu nữ tự bán mình qua biên giới
Những thiếu phụ gửi con ra thành phố gánh gồng
Vợ con nheo nhóc những người đàn ông
Nhẫn nhục đứng ngồi đầu đường chờ bán sức
Ta cách nhau trời ơi một lớp kính một khung cửa một bữa ăn thôi mà thành ra cách nhau tất cả
Có ai nhìn mắt họ thấy ta không
Đất nước 
Không của người thường
Của bao nhiêu là chí khí
Người ngã xuống trong chiến tranh
Xương thịt nát vẫn còn trong đất mẹ
Người ra đi trong hòa bình
Sang tới xứ người tiếp tục cuộc trường chinh
Chui vào container 
Bám gầm xe tải 
Đường rất dài
Đích là người ở lại
Mẹ cha anh em sẽ hết đói nghèo
Một tích tắc buông tay hoảng hốt
Chết trên đất của nước nào không biết
Cũng có người đi chốc nhát đã giàu
Rồi một ngày thôi lận đận
Những chua xót trồi ngược lên gặm cắn
Miệt mài sống tự gây tê
Biết sung sướng không phải là hạnh phúc
Người tỉnh rồi ghen tị với người mê
Đất nước
Chúng ta lên lên xuống xuống dọc dọc ngang ngang 
Này đồng hoa cải này ruộng bậc thang
Này nếp nhà trong sương phủ chon von
Này mũi đất xé sóng mà trụ lại
Này nước nổi đất chìm chim thiên di mãi
Những phận người ở lại
Vui cùng nhau lo cùng nhau nỗi no đói từng ngày
Ta đi dọc ngang mình đất nước
Nhìn nhau tiêu tiền giải quyết khâu oai
Rồi đến lúc đất nước không còn mênh mông nữa
Hò hẹn xứ người hớn hở offline
Đất nước
Mẹ không thường cha không thường
Sống dạy nhau phải biết biết ơn
Ở tròn trong bầu ở dài trong ống
Gừng thì cay muối thì mặn
Buộc bụng thắt lưng mà dặn
Một điều tưởng vĩnh viễn mai sau
Đừng bóc ngắn cắn dài
Ăn trông nồi ngồi trông hướng
Biển một bên mà đói kém chỉ bỏ xóm bỏ làng kéo nhau lên miền ngược
Bốn ngàn năm thấy đúng một lần
Người ra biển thoát được rồi ngoảnh nhìn về đất
Nghĩ hết đời thành kẻ mất quê hương
Nửa thế kỉ sắp qua rồi vẫn bị đời phỉ nhổ
Lũ hai lòng lũ phản động lũ vô ơn
Không ai muốn biết một điều gì khác 
Điều gì khác trở thành không được phép
Chúng ta soi mói nhau chúng ta đọa đày nhau
Chúng ta đạp cẳng nhau chúng ta chẹn ngực nhau
Chen về phía trước
Có ai buồn nữa không
Có ai ngạc nhiên nữa không
Khi ta gửi cháu con ra nước ngoài ăn học
Chẳng mấy ai mong con cháu quay về
Những đất nước cừu thù thành đất hứa
Đất nước bồn chồn trong một cuộc dinh tê
Mới
Các dự án mọc lên tơi tới
Trả nợ đến đời nào
Để mai tính
Nói trước làm gì những chuyện của ngày sau
Đất nước
Bừng bừng bừng trong cơn lễ hội
Lễ hội nào cũng cờ phướn giăng giăng
Những lão ông lão bà xúng xính áo đỏ quần xanh
Mốt cào cào châu chấu chẳng biết truyền từ đời nào lại
Những đứa trẻ như chúng ta hơn nửa thế kỉ rồi vẫn khăn quàng đỏ trên vai phấp phới
Những người có tuổi có tên
Nói những điều ai cũng biết
Ai cũng biết nên cùng nhau ngủ gật
Ngủ gật nửa vời rồi cùng bừng thức
Vỗ tay 
Cồn cào cơn say
Thi đua lập thành tích vì những không những có
Cờ biển xanh xanh đỏ đỏ
Phát động tổng kết chào mừng
Khánh thành tưởng niệm khai trương
Năm tháng hân hân hoan hoan
Chỗ nào cũng lễ cũng hội
Mùa xuân mở hội non sông
Nào ai còn biết anh hùng là ai 
Hội cướp hoa roi cướp phết 
Hội cướp ấn cướp trầu
Cướp của nhau rồi rồi lại sống với nhau
Chỗ nào cũng hội cũng lễ
Lễ đặt tên đường lễ gắn biển tường
Lễ sinh lễ tử
Lễ thả cá thả chim 
Phớn phở
Đình đạp đi rồi
Chùa phá đi rồi
Trùng tu xây mới
Khấn khấn cầu cầu
Ông bà ông vải ở đâu
Hồn thiêng liệt sĩ còn lâu chưa về
Về rồi lạc lối đường quê
Lễ hội cháu con làm lớn lắm
Tivi truyền sống
Hoành tráng màn hình
Rực rỡ kém gì lễ hội nước anh em
Nước anh em gắn bó môi răng
Răng vập xuống và môi tứa máu
Đất nước
Dân từng ngày đau đáu
Ăn gì chơi đâu
Đất trồng lúa trồng rau
Rau quả xơi vào vào thấp tha thấp thỏm
Tết nhất giỗ chạp
Phố thành làng
Rủ nhau đụng thịt mới sang
Chẳng vì truyền thống
Mặt đất như thể là địa ngục
Thành nơi đăng kí trước linh hồn
Dọc dọc ngang ngang đất nước
Hạ ra với biển xuân lên với rừng
Hồn đi tìm những nơi còn heo hút
Còn thẳm còn xanh còn mộc mạc tận cùng
Tạm trốn tháng ngày loè loẹt
Mông lung khát vọng anh hùng
Hồn tới những miền đất lạ
Vỡ ra nghĩa chữ đời thường
Ôi xinh đẹp vô cùng Tổ Quốc
Hồn hát hồn cười phát sặc

Đẹp vô cùng Tổ Quốc
Của tây
Gió còn thổi 
Mây còn bay
Ta say tình yêu đất nước
Ta con mẹ Tiên bố Rồng
Trăm năm lộn lại một vòng
Thương quá những người đi trước
Ôm theo ao ước đại đồng
Thương những dòng sông
Tưởng mình không bao giờ cạn
Thương chúng mình
Em và anh
Những tình yêu tình bạn
Sao phải gieo neo để không thể tàn phai
Ta mầm xanh chột từ khi chưa mọc 
Suốt một đời tặc lưỡi: ngày mai
Anh
Đến ngày em không còn thở 
Hãy đặt em vào nơi
Nóng cháy hơn cả lửa
Cho em thành tro bụi tinh cầu này
Khi nào gió nổi
Em xin mình buông tay 
Em không biết em sẽ đi về đâu
Có thể là phương ấy
Nơi chúng ta nói với con là đất nước
Nơi chúng ta có lúc còn căm ghét 
Căm ghét vì không thể không yêu
Những cánh đồng chắp vá
Những phố phường ầm ĩ hoang liêu
Những mặt người nhẫn nhục
Như tuổi trẻ chúng mình
Ngày ấy
Ngày gặp nhau ngày biết đợi chờ
Rồi cũng đi qua vật vã
Áo cơm và ước mơ
Chúng mình từng ước một ước mơ
Như chiếc bong bóng khổng lồ
Tưởng lên với trời cao
Thủng lúc nào không biết
Có những điều bao giờ cũng muộn khi hối tiếc
May vẫn còn mặt đất này
Cho ta rơi
Tự do
Ta tro bụi tụ về thành hình hài đất nước
Ta bốn phương chín trời
Berlin. 02. 2016
 * Note: Vốn nhút nhát trước thơ, nên đặt tên bài là BÀI KHÔNG LÀ THƠ KHÔNG TÊN, người biên tập từng đề nghị đổi một tên khác. Quyết định đổi lại theo đề nghị đó và post lại. Như một lời tạ lỗi với các bạn đã gọi hỏi sẻ chia trên FB mà chỉ thấy chủ nhà im lặng.
LMH