Thứ Ba, 8 tháng 3, 2016

THƠ VUI VỀ PHÁI YẾU VÀ BÀI "ĂN THEO"




Thơ vui về phái yếu 

Xuân Quỳnh



Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn 
Vượt qua ô cửa cỏn con, căn phòng hẹp hàng ngày 
Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay 
Tới thăm dò những hành tinh mới lạ 
Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ 
Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu 
Chính phục đại dương bằng các con tàu 
Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất 
Mỗi các anh là một nhà chính khách 
Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia. 
Biết bao điều quan trọng được đề ra 
Những hiệp ước xoay vần thế giới 

Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi 
Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày 
Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây 
Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ 
Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa 
Những quả cà, mớ tép, rau dưa 
Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưa 
Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất 

Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt 
Sắm cho con đôi dép tới trường 
Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răng 
Lo đan áo cho chồng con khỏi rét... 

Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất. 
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày 
Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay 
Càng không có hạt nhân nguyên tử 
Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa 
Có tình yêu và có lời ru 
Những con cò con vạc từ xưa 
Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép 
Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp 
Như trăng lên, như hoa nở mỗi ngày... 

Nếu ví dù không có chúng tôi đây 
Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống 
Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc 
Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn 
Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông 
Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét 
Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết 
Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn 
Ai sẽ là người sinh ra những đứa con 
Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát... 

Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát 
Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương 
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng 
Là bác học... hay là ai đi nữa 
Vẫn là con của một người phụ nữ 
Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên 

Anh thân yêu, người vĩ đại của em 
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối 
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi, 
Loài rong rêu ai biết tới bao giờ 
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua 
Là hạt bụi vô tình trên áo 
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo 
Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn. 

Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày Xuân 
Đùa một chút xin các anh đừng giận 
Thú thực là chúng tôi cũng không sống được 
Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.
                                                                        1986



Thơ vui   

 Bạn Phương Hà từ Vũng Tàu gửi ra bài thơ vui tặng các
 đấng mày râu nhân dịp năm mới. Các bạn liền ông ai mà động
lòng thì làm thơ đối lại chơi.
                                                                                                                                                  



CÁC ANH LÀ NHỮNG 
NGƯỜI CHỒNG VĨ ĐẠI                                                                 
(ăn theo thơ của cố thi sĩ Xuân Quỳnh)
     
Các anh là những người chồng vĩ đại!
Dũng cảm, hiên ngang, đứng mũi chịu sào...
Là nguyên nhân khiến phụ nữ đánh nhau
Rồi hào hiệp xả thân cứu họ...
Ngoài 8 tiếng ở cơ quan, các anh bàn về tàu ngầm
nguyên tử
Về hoà bình Trung Đông, về tên lửa hạt nhân
Các anh lo vận mệnh sống còn
Của bóng đá nước nhà và thế giới...
Chúng tôi chỉ là những người vợ bình thường không tên tuổi
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Tan tầm rồi là tất tả ngược xuôi
Đi chợ, đón con, lau nhà, giặt giũ...
Các anh gọi chúng tôi là sư tử
Nhưng ai dạy con anh khôn lớn, nên người ?
Các anh trẻ, đẹp lâu... cũng nhờ chúng tôi nuôi
Vậy mà các anh coi chúng tôi là địch.
Rửa chén một lần các anh coi đó là thành tích 
Thưởng mấy lần rồi lại còn muốn thưởng thêm...
Còn chúng tôi nếu lỡ miệng than phiền 
Các anh bảo đó chỉ là chuyện vặt.
Các anh vô tư đi chơi bát ngát
Nếu chúng tôi hỏi thăm, các anh bảo: lắm lời !
Nếu chúng tôi lặng im, các anh bảo: thù dai !
Nếu chúng tôi khóc, các anh nói là: khủng bố 
Các anh chê chúng tôi là hàng tồn kho, đồ cũ...
Nhưng nếu chúng tôi áo nọ quần kia
Cười với anh hàng xóm một cái thôi là tối ấy tức thì
Được một bài ca về công, dung, ngôn, hạnh.
Cưới vợ- các anh gọi là chui đầu vào thòng lọng                                                                              
Nhưng sểnh ra là hăm hở muốn chui thêm 
Chúng tôi ghen bởi không muốn các anh
70 tuổi vẫn cha già, con mọn...

Hỡi các anh ! Những người chồng lý tưởng
Nếu không có chúng tôi các anh sẽ rất buồn
Các anh không đánh nhau nhưng chẳng biết yêu thương
Cũng chẳng biết vì ai mà cạo râu cắt tóc
Các anh đi nhậu vô tư nhưng say rồi sẽ khóc
Vì chẳng còn ai tìm đón các anh về.
Các anh sẽ không còn cà vạt với com lê
Bởi đâu còn chúng tôi để các anh làm dáng.
Thế giới sẽ chẳng còn xinh tươi, lãng mạn,
 Khi chỉ có áo may ô, quần soọc, thuốc lào
Đến nơi đâu cũng chỉ thấy toàn râu
Phim tình cảm chỉ thấy các anh ngồi hút thuốc...
Các anh ôm nhau nhảy dù có thướt tha, lả lướt
Cũng chẳng làm nổi tiếng điệu tangô.
Đêm sẽ không còn dìu dặt những lời ru
Thế giới sẽ già nua mà chết...

Chúng tôi là những người vợ bị chê. Ai chẳng biết
Là điểm tựa của các anh lúc thất bại, nhọc nhằn
Là cái bóng mờ phía sau những vinh quang
Là viên-gạch-con-sâu lót đường cho anh bước.
Chúng tôi yêu các anh bằng cả tấm lòng mà chúng tôi có được
Bằng  trái tim chan chứa ân tình...

Thay mặt chị em xin gửi đến các anh
Mấy vần thơ mang đầy tâm trạng…                                                                   

   Phuongha  Hoàng Anh Phương



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét