Năm 1977, bạn tôi - một chàng kỹ sư mỏ làm việc ở mỏ A vùng Tây Bắc - yêu 01 nàng y sỹ mới ra trường nhận công tác ở Bệnh viện huyện B cùng tỉnh cách thị xã CĐ gần 70 km. Mối tình giữa chàng nàng đang thắm thiết bỗng chàng nhận được thư nàng trách móc, giận hờn. Gửi kèm thư nàng là 01 bức thư đánh máy còn mắc nhiều lỗi chính tả của 01 nhân vật thứ 3, đó là thư của 01 cô gái ở CĐ nói rằng cô đang là người yêu của chàng, xin nàng đừng chen vào mối duyên tình của cô. Chàng ngạc nhiên và hiểu rằng nàng đang ở vào hoàn cảnh khó khăn không biết hư thực ra sao. Chàng trả lời thư nàng vẫn nồng nàn, cháy bỏng, không hề có 01 lời giải thích hoặc thanh minh thanh nga gì. Cuối thư chàng có đoạn thơ:
"Không phải cành hoa sau lưng
Quay níu lòng anh trở lại
Chói chang trước mắt hoa nồng
Đích để lòng ta tiến tới".
Khi thư đến tay, nàng vội vàng mở thư và lặng lẽ đọc từng dòng, từng dòng. Nàng đã bình tâm trở lại và chàng nàng tổ chức lễ cưới vào 16.4 năm sau. Sau này, có lần nàng hỏi chàng lấy đoạn thơ ấy ở đâu. Chàng đáp rằng, đó là 01 khổ thơ trong bài thơ HOA NHỮNG NGÀY THƯỜNG của Chế Lan Viên, viết năm 1965. Nhờ có khổ thơ trên mà mối tình của hai người được cứu vãn. Thiết nghĩ: Thơ công hiệu thật.
Nếu bạn nào quan tâm đến cả bài thơ, xin mời xem bản đính kèm dưới đây:
Hoa những ngày thường
Tặng Vũ Thị Thường
Em ơi, chớ cười anh nhé!
Sao đi sông rộng đèo cao
Mà tấm lòng riêng vẫn nhớ
Hoa ngày ta ở bên nhau
Căn phòng nho nhỏ hai ta
Hoa hồng mọc bên cửa sổ
Mỗi ngày lại mỗi ngày qua
Mỗi ngày thắm đượm hương hoa
Em ơi! Em chớ có cười
Anh vẫn bền gan chiến đấu
Trong ta có sức trăm người
Dẫu máu không hề tiếc máu
Lạ thay đất nước quê nhà
Lửa đạn, hoa mùa cứ nở
Bên đường công tác anh qua
Hoa hồng vẫy gọi thiết tha
Hố bom toác ở đầu sân
Cuối sân lại nở đoá hồng
Màu đỏ hai lần đỏ gấp
Phí hoài bom chúng nghìn cân
Không phải cành hoa sau lưng
Quay níu lòng anh trở lại
Chói chang trước mắt hoa nồng
Đích để lòng ta tiến tới
Ôi màu son của lòng tin
Hồng những gương hồng như mặt
Chính em, là em, như em
Bên đường giục giã anh lên
Gió chiều Nhật Lệ đưa hương
Hoa ghé lòng ta như bảo:
"Em đây, hoa những ngày thường
"Yêu quá thành hoa chiến đấu
"Dời chốn phòng riêng nho nhỏ
"Theo anh lên tận chiến hào
"Dập tắt muôn trùng đạn lửa
"Lấp bằng những hố bom sâu
"Chói lói tình yêu em nở"
Em ơi, chớ cười anh nhé!
Sao đi sông rộng đèo cao
Mà tấm lòng riêng vẫn nhớ
Hoa ngày ta ở bên nhau
Căn phòng nho nhỏ hai ta
Hoa hồng mọc bên cửa sổ
Mỗi ngày lại mỗi ngày qua
Mỗi ngày thắm đượm hương hoa
Em ơi! Em chớ có cười
Anh vẫn bền gan chiến đấu
Trong ta có sức trăm người
Dẫu máu không hề tiếc máu
Lạ thay đất nước quê nhà
Lửa đạn, hoa mùa cứ nở
Bên đường công tác anh qua
Hoa hồng vẫy gọi thiết tha
Hố bom toác ở đầu sân
Cuối sân lại nở đoá hồng
Màu đỏ hai lần đỏ gấp
Phí hoài bom chúng nghìn cân
Không phải cành hoa sau lưng
Quay níu lòng anh trở lại
Chói chang trước mắt hoa nồng
Đích để lòng ta tiến tới
Ôi màu son của lòng tin
Hồng những gương hồng như mặt
Chính em, là em, như em
Bên đường giục giã anh lên
Gió chiều Nhật Lệ đưa hương
Hoa ghé lòng ta như bảo:
"Em đây, hoa những ngày thường
"Yêu quá thành hoa chiến đấu
"Dời chốn phòng riêng nho nhỏ
"Theo anh lên tận chiến hào
"Dập tắt muôn trùng đạn lửa
"Lấp bằng những hố bom sâu
"Chói lói tình yêu em nở"
Chế Lan Viên
1965
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu tập và biên soạn)
1965
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu tập và biên soạn)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét