Bài thơ này do cô Trần Kim Duyên, giáo viên dạy giỏi môn văn bậc THPT ở Lào Cai và Bình Dương chép tặng tôi ngày 22-6-2016 tại Lào Cai. Theo lời cô: bài này cô được thày giáo đọc cho nghe khi đang học đại học sư phạm tại Thái Nguyên, không nhớ tên tác giả.
MẸ MẤT
Thuở nhỏ tôi không tin
Người thân yêu sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đất.
Người thân yêu sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đất.
Từ nay tôi hết thấy
Trên trán mẹ hôn con
Mỗi khi con phải đòn
Đau lòng mẹ la lẫy.
Trên trán mẹ hôn con
Mỗi khi con phải đòn
Đau lòng mẹ la lẫy.
Kìa nhà ai sung sướng
Con mẹ vỗ về nhau
Tim mẹ tôi không có
Khi buồn biết trốn đâu.
Con mẹ vỗ về nhau
Tim mẹ tôi không có
Khi buồn biết trốn đâu.
Hoàng hôn phủ trên mồ
Chuông chùa lạnh rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Như mất cả bầu trời.
Chuông chùa lạnh rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Như mất cả bầu trời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét