KHỔ THỜI XƯA (Song thất lục bát)
Thể loại thơ: Thơ Song thất lục bát
Thời kỳ thơ: Thơ hiện đại
Nội dung thơ: Gia đình
ĐÓI THỜI XƯA
(Song Thất Lục Bát)
Tác giả : Vũ Hồng Quân
Bao người mẹ đời xưa đói khổ.
Những cuộc tình dang dở tìm nhau.
Đúng thời Phong Kiến đã lâu.
Đem vào nỗi nhớ in sâu trong đời.
Con một tá không rời cha mẹ.
Còng xác nuôi từ bé nên khôn.
Bữa cơm rau muối sinh tồn.
Lúc thì độn sắn lúc còn độ khoai.
Bao nhiêu bận nương hoài thất bát.
Bấy nhiêu lần cầm bát đi xoay.
Ngược xuôi chẳng có cho vay.
Cả nhà nhịn đói lăn quay ra thềm.
Tiếng trẻ khóc ngàn năm vẫn nhớ.
Mấy đứa còm đã lỡ biệt hơi.
Già đây lại khóc thương người.
Thương cha thương mẹ chẳng nguôi trong lòng !
25.03.2014 THƠ HỒNG QUÂN
Bài họa
KHỔ THỜI XƯA
Đêm trăng tỏ ngồi nghe mẹ kể
Thưở ngày xưa khổ lắm con ơi
Ngày thời lưng nắng trần phơi
Đêm về chẳng được nghỉ ngơi còn vì
Lo giã thóc không thì mai hết
Rạng còn đi ngồi bếch ngoài đồng
Trời chiều gió lạnh mênh mông
Mà chưa về kịp sợ trông nội già
Lầm lũi thế rau cà qua bữa
Trẻ thơ còn bậm sửa chẳng ngưng
Mồ hôi ướt đẫm giọt rưng
Lau khô bé ẳm trong lòng mừng vui
Giờ nghĩ lại bùi ngùi trong dạ
Ngày xưa thời khổ lạ làm sao
Dẫu đang sống ở thời nào
Hãy trân trọng quý thuở thời mẹ cha !
27.03.2014 Bích Hà Bùi
(Song Thất Lục Bát)
Tác giả : Vũ Hồng Quân
Bao người mẹ đời xưa đói khổ.
Những cuộc tình dang dở tìm nhau.
Đúng thời Phong Kiến đã lâu.
Đem vào nỗi nhớ in sâu trong đời.
Con một tá không rời cha mẹ.
Còng xác nuôi từ bé nên khôn.
Bữa cơm rau muối sinh tồn.
Lúc thì độn sắn lúc còn độ khoai.
Bao nhiêu bận nương hoài thất bát.
Bấy nhiêu lần cầm bát đi xoay.
Ngược xuôi chẳng có cho vay.
Cả nhà nhịn đói lăn quay ra thềm.
Tiếng trẻ khóc ngàn năm vẫn nhớ.
Mấy đứa còm đã lỡ biệt hơi.
Già đây lại khóc thương người.
Thương cha thương mẹ chẳng nguôi trong lòng !
25.03.2014 THƠ HỒNG QUÂN
Bài họa
KHỔ THỜI XƯA
Đêm trăng tỏ ngồi nghe mẹ kể
Thưở ngày xưa khổ lắm con ơi
Ngày thời lưng nắng trần phơi
Đêm về chẳng được nghỉ ngơi còn vì
Lo giã thóc không thì mai hết
Rạng còn đi ngồi bếch ngoài đồng
Trời chiều gió lạnh mênh mông
Mà chưa về kịp sợ trông nội già
Lầm lũi thế rau cà qua bữa
Trẻ thơ còn bậm sửa chẳng ngưng
Mồ hôi ướt đẫm giọt rưng
Lau khô bé ẳm trong lòng mừng vui
Giờ nghĩ lại bùi ngùi trong dạ
Ngày xưa thời khổ lạ làm sao
Dẫu đang sống ở thời nào
Hãy trân trọng quý thuở thời mẹ cha !
27.03.2014 Bích Hà Bùi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét