BÀI THƠ: NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI CỦA PHẠM THỊ VĨNH HÀ (1992)
Mấy chục năm trước tôi - ND đã được đọc bài thơ này, gần đây mới biết tác giả Nguyễn Thị Vinh đã có bài thơ GỬI NGƯỜI CON GÁI ĐANG YÊU tặng Phạm Thị Vĩnh Hà. Xin giới thiệu cả 02 bài cùng quý vị và các bạn:
NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI
Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Vì trước con anh ấy là của Mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh ấy yêu Mẹ, Mẹ ơi !
Vì trước con anh ấy là của Mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh ấy yêu Mẹ, Mẹ ơi !
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng Mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai
Hình bóng Mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai
Mẹ đừng buồn mỗi hoàng hôn hay mỗi sớm mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ mãi là bờ bến của đời anh
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ mãi là bờ bến của đời anh
Con chỉ là cơn mưa mỏng manh
Mọi người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu suốt đời âm ỷ cháy
Anh ấy chỉ dành cho Mẹ, Mẹ ơi !
Mọi người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu suốt đời âm ỷ cháy
Anh ấy chỉ dành cho Mẹ, Mẹ ơi !
Anh ấy có thể cùng con đi suốt cuộc đời
Cũng có thể chia tay ngay ngày mai ... Có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu Mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ ... Thứ hai ...
Cũng có thể chia tay ngay ngày mai ... Có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu Mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ ... Thứ hai ...
Tác giả: PHẠM THỊ VĨNH HÀ Sinh viên đại học Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội (1992)
--------------------------------------------------------------------------------
Ngọc Dũng bổ sung đoạn sau:
--------------------------------------------------------------------------------
Ngọc Dũng bổ sung đoạn sau:
Bài thơ này được đăng trên báo Phụ nữ Việt Nam ngày 18 tháng 5 năm 1992, khi tác giả còn là sinh viên trường Đại học Sư phạm Ngoại ngữ, và được trao Giải nhất Thơ sinh viên cụm 10, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Bài thơ đã được nhạc sĩ Xuân Phương phổ nhạc thành bài hát cùng tên. Một số nơi chép nhầm tên tác giả là Phan Thị Vĩnh Hà hay Phan Vĩnh Hà.
=====================================================================Lời tác giả Nguyễn Thị Vinh:
Tôi đã được đọc bài thơ này vào năm 1995 . Nhưng không biết của ai. Tôi cũng đã viết một bài thơ gửi tặng tác giả. Không biết gửi cho ai. Nay tình cờ lên mạng đọc được. Xin đăng bài thơ của tôi. Trân trọng tặng Phạm thị Vĩnh Hà. Chân thành chúc tác giả hạnh phúc.
GỬI NGƯỜI CON GÁI ĐANG YÊU
Sao Mẹ lại buồn khi con Mẹ được yêu ?
Đừng nghĩ thế ! Cô gái yêu con Mẹ
Ý nghĩ ấy sẽ làm con nhỏ bé
Sẽ khiến con đau khổ suốt cuộc đời
Đừng nghĩ thế ! Cô gái yêu con Mẹ
Ý nghĩ ấy sẽ làm con nhỏ bé
Sẽ khiến con đau khổ suốt cuộc đời
Bởi tình yêu không thể chia đôi
Nhưng có thể nhân lên theo cấp số
Cha mẹ yêu con, người chồng yêu vợ
Quyết chẳng thể nào lại bên trọng bên khinh
Nhưng có thể nhân lên theo cấp số
Cha mẹ yêu con, người chồng yêu vợ
Quyết chẳng thể nào lại bên trọng bên khinh
Tạo hoá sinh ra chữ HIẾU, chữ TÌNH
Chỉ sau trước chứ không nặng nhẹ
Mẹ biết rằng: một ngày kia ... Có thể ...
Con trai mình sẽ sống với người yêu
Chỉ sau trước chứ không nặng nhẹ
Mẹ biết rằng: một ngày kia ... Có thể ...
Con trai mình sẽ sống với người yêu
Chẳng được bên con mỗi sớm mỗi chiều
Nhưng Mẹ biết, nó vẫn là của Mẹ
Mẹ sẽ yên lòng khi nó không đau khổ
Mẹ sẽ vui mừng khi thấy nó được yêu
Nhưng Mẹ biết, nó vẫn là của Mẹ
Mẹ sẽ yên lòng khi nó không đau khổ
Mẹ sẽ vui mừng khi thấy nó được yêu
Tạo hoá vô biên, đời người chẳng bao nhiêu
Hãy bao dung, dịu hiền, nhân ái
Hãy yêu thương sẽ được người yêu lại
Sách dạy rằng: Có nhận phải có cho
Hãy bao dung, dịu hiền, nhân ái
Hãy yêu thương sẽ được người yêu lại
Sách dạy rằng: Có nhận phải có cho
Mẹ sinh con từ thủa ấu thơ
Bú mớm, yêu thương, nâng niu, hờn giận
Quý nhất trên đời, bởi nó là xương thịt
Là ruột gan, tim óc của mình
Bú mớm, yêu thương, nâng niu, hờn giận
Quý nhất trên đời, bởi nó là xương thịt
Là ruột gan, tim óc của mình
Mẹ sẽ yên lòng khi đem nó cho con
Nếu Mẹ biết con một lòng yêu nó
Sẽ đến một ngày ... Đời người phải thế !
Mẹ sẽ ra đi ... Bỏ lại nó trên đời ...
Nếu Mẹ biết con một lòng yêu nó
Sẽ đến một ngày ... Đời người phải thế !
Mẹ sẽ ra đi ... Bỏ lại nó trên đời ...
Mẹ sẽ buồn phiền ... Khi thấy nó khổ đau
Nó chẳng được yêu ... Nó không hạnh phúc ...
Trong hai ta ... Đừng nghĩ ... Ai thứ nhất !
Đừng nghĩ rằng ... Nó sẽ thuộc về ai ?
Nó chẳng được yêu ... Nó không hạnh phúc ...
Trong hai ta ... Đừng nghĩ ... Ai thứ nhất !
Đừng nghĩ rằng ... Nó sẽ thuộc về ai ?
Con tim yêu ... Không sợ thiệt thòi ...
Không tính toán ... Mình được nhiều ... Hay ít ...
Mẹ sẽ ... Mang ơn Con ... Khi mà Mẹ biết ...
Nếu chẳng có Mẹ trên đời ... Nó vẫn được yêu thương .
Không tính toán ... Mình được nhiều ... Hay ít ...
Mẹ sẽ ... Mang ơn Con ... Khi mà Mẹ biết ...
Nếu chẳng có Mẹ trên đời ... Nó vẫn được yêu thương .
NGUYỄN THỊ VINH.
VIẾT TẠI HÀ NỘI NĂM 1995
Được đăng bởi Vinh Nguyễn Thị vào lúc 21:31
VIẾT TẠI HÀ NỘI NĂM 1995
Được đăng bởi Vinh Nguyễn Thị vào lúc 21:31
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét