LUÂN HỒI
Thơ: Nguyễn Văn Phượng
Thơ: Nguyễn Văn Phượng
Đời là Cõi Tạm, vô thường
Giàu nghèo rồi cũng một đường giống nhau:
Chỉ là vùi xuống đất sâu,
Hóa thân hoàn vũ, khói màu bốc lên!
Giàu nghèo rồi cũng một đường giống nhau:
Chỉ là vùi xuống đất sâu,
Hóa thân hoàn vũ, khói màu bốc lên!
Cần gì mà phải đua chen?
Cần gì mà phải ép chèn người ta?
Chết rồi cũng hóa thành ma
Lấp đi xuống đó khỏi mà đua tranh!
Cần gì mà phải ép chèn người ta?
Chết rồi cũng hóa thành ma
Lấp đi xuống đó khỏi mà đua tranh!
Thua người một chút... là giành
Hơn người một chút... mặt vênh lên rồi!
Đẹp thì kênh kiệu, vẽ vời
Xấu thì oán trách: ông Trời bất công!
Hơn người một chút... mặt vênh lên rồi!
Đẹp thì kênh kiệu, vẽ vời
Xấu thì oán trách: ông Trời bất công!
Sao không biết để an lòng:
Giàu nghèo có số chứ không do mình!
Sống mà vì nghĩa, vì tình
Tốt Đời, đẹp Đạo ắt sinh phúc phần!
Giàu nghèo có số chứ không do mình!
Sống mà vì nghĩa, vì tình
Tốt Đời, đẹp Đạo ắt sinh phúc phần!
Nghèo mà nhân cách sáng ngần
Còn hơn giàu lại toàn thân bốc mùi!
Xấu mà tiếng tốt để đời
Còn hơn đẹp để tiếng hôi cõi trần!
Còn hơn giàu lại toàn thân bốc mùi!
Xấu mà tiếng tốt để đời
Còn hơn đẹp để tiếng hôi cõi trần!
Đời là duyên nợ đồng lần:
Có vay, có trả, có phần kiếp sau.
Đừng gieo oán, đừng chuốc sầu!
Thảnh thơi mà sống - không đau Luân hồi./.
---------------------------------------------
P/S: "Đã biết trần gian là quán trọ
Hơn thua hờn oán để mà chi?
Thử ra ngồi xuống bên phần mộ
Hỏi họ mang theo được những gì?"
Có vay, có trả, có phần kiếp sau.
Đừng gieo oán, đừng chuốc sầu!
Thảnh thơi mà sống - không đau Luân hồi./.
---------------------------------------------
P/S: "Đã biết trần gian là quán trọ
Hơn thua hờn oán để mà chi?
Thử ra ngồi xuống bên phần mộ
Hỏi họ mang theo được những gì?"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét