NHÂN TÌNH THẾ THÁI
Bao nhiêu năm ta kết duyên chồng vợ
Tuổi xế chiều chẳng lo sợ bà ơi
Hãy cùng tôi bước tiếp đoạn đường đời
Dù vấp ngã nhưng không rời tay nhé
Tuổi đã cao, con bỏ rơi cha mẹ
Chúng trưởng thành đủ lông cánh sẽ bay
Bà với tôi ăn rau cháo qua ngày
Nỗi vất vả không lung lay ý chí
Hãy chầm chậm bước đi ...đừng suy nghĩ
Đã có tôi ... đừng phung phí cuộc đời
Tóc đã bạc, sức khỏe yếu bà ơi
Nhưng tình nghĩa không buông lơi, phai nhạt
Tuổi trẻ giờ quen nhau trong chốc lát
Yêu dại khờ .. bi đát lúc lìa xa
Sống u mê rồi buông thả quá đà
Lỡ một phút có lẽ là ....đã muộn
Ta đã già nên thực lòng không muốn
Nhìn cháu con, xã hội thấy muộn phiền
Nghèo mà vui, vợ chồng mãi đoàn viên
Còn hơn sống vì tiền quên tình nghĩa
Tám mươi năm nhìn đời tôi thấm thía
Có những người sống gác tía lầu son
Nhưng hằng đêm giấc ngủ cũng chẳng tròn
Ôm tiền bạc mà héo hon thân xác
Bà thấy không cuộc sống giờ loạn lạc
Bắn giết nhau ... thật kinh ngạc quá chừng
Cũng là người ... sao mà thấy dửng dưng
Vô tư bước xin bà đừng dừng lại...
Ta phận nghèo nhưng giàu lòng nhân ái
Gieo nhân nào ắt gặt quả ấy thôi
Bà với tôi bên nhau mãi không rời
Niềm hạnh phúc đời này tôi trân trọng ...
Hãy cười tươi vượt qua bao ghềnh sóng
Hai chúng ta đã nghiêng bóng xế chiều
Mong một ngày con thức tỉnh ...thương yêu
Chữ hiếu ấy chính là điều quan trọng
Hãy đáp đền khi mẹ cha còn sống
Phận làm con hy vọng mãi khắc ghi
Bon chen ư... Cuối cùng sẽ được gì ?
Thức tỉnh nhé...trước khi là quá muộn !
Lại Văn Sâm
Bao nhiêu năm ta kết duyên chồng vợ
Tuổi xế chiều chẳng lo sợ bà ơi
Hãy cùng tôi bước tiếp đoạn đường đời
Dù vấp ngã nhưng không rời tay nhé
Tuổi đã cao, con bỏ rơi cha mẹ
Chúng trưởng thành đủ lông cánh sẽ bay
Bà với tôi ăn rau cháo qua ngày
Nỗi vất vả không lung lay ý chí
Hãy chầm chậm bước đi ...đừng suy nghĩ
Đã có tôi ... đừng phung phí cuộc đời
Tóc đã bạc, sức khỏe yếu bà ơi
Nhưng tình nghĩa không buông lơi, phai nhạt
Tuổi trẻ giờ quen nhau trong chốc lát
Yêu dại khờ .. bi đát lúc lìa xa
Sống u mê rồi buông thả quá đà
Lỡ một phút có lẽ là ....đã muộn
Ta đã già nên thực lòng không muốn
Nhìn cháu con, xã hội thấy muộn phiền
Nghèo mà vui, vợ chồng mãi đoàn viên
Còn hơn sống vì tiền quên tình nghĩa
Tám mươi năm nhìn đời tôi thấm thía
Có những người sống gác tía lầu son
Nhưng hằng đêm giấc ngủ cũng chẳng tròn
Ôm tiền bạc mà héo hon thân xác
Bà thấy không cuộc sống giờ loạn lạc
Bắn giết nhau ... thật kinh ngạc quá chừng
Cũng là người ... sao mà thấy dửng dưng
Vô tư bước xin bà đừng dừng lại...
Ta phận nghèo nhưng giàu lòng nhân ái
Gieo nhân nào ắt gặt quả ấy thôi
Bà với tôi bên nhau mãi không rời
Niềm hạnh phúc đời này tôi trân trọng ...
Hãy cười tươi vượt qua bao ghềnh sóng
Hai chúng ta đã nghiêng bóng xế chiều
Mong một ngày con thức tỉnh ...thương yêu
Chữ hiếu ấy chính là điều quan trọng
Hãy đáp đền khi mẹ cha còn sống
Phận làm con hy vọng mãi khắc ghi
Bon chen ư... Cuối cùng sẽ được gì ?
Thức tỉnh nhé...trước khi là quá muộn !
Lại Văn Sâm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét